Trên giấy vẽ hai người – một người lớn tóc ngắn, bên cạnh viết nguệch ngoạc chữ “Mẹ”; một người nhỏ búi hai chỏm tóc, bên cạnh viết “Đóa Đóa”.
Hai người nắm tay nhau, những ngón tay được vẽ như năm cành cây nhỏ.
Phông nền là kiểu mặt trời mà mọi đứa trẻ đều vẽ, màu vàng, treo ở góc trên bên phải tờ giấy, những tia sáng là từng đường kẻ, có dài có ngắn.
Góc thứ ba để trống.
Con bé không vẽ người thứ ba.
Chỗ trống đó, tờ giấy rất sạch sẽ.
Tôi bế con bé lên từ dưới đất, người nó nhẹ bẫng như một túi kẹo bông.
Tôi đặt cằm lên vai nhỏ của con, vai con bé rất hẹp, xươ/ng quai xanh cấn vào cằm tôi.
Trên người con bé là mùi th/uốc sát trùng của phòng ngủ trưa ở trường mẫu giáo hòa lẫn mùi kẹo trái cây – mùi dâu tây, trộn lẫn vào nhau, như một đống mảnh ghép vừa được mở hộp, đang chờ để được lắp lại cho ngay ngắn.
– *–
Giấy ly hôn đã nhận, cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Một buổi sáng tuần thứ hai, tôi đưa Đóa Đóa đi học xong, một mình đi bộ về dưới chân chung cư.
Gió thổi từ phía Bắc tới, chiếc áo khoác bông màu xám cọ vào mặt, bề mặt vải đã sờn bóng.
Tôi ngẩng đầu nhìn cây chổi lau nhà treo trên ban công.
Đầu chổi phơi đến bạc màu, những sợi vải lau xoay tròn trong gió nhẹ, từng vòng, từng vòng, rất chậm.
Từ ngày đó, tôi không bao giờ thức dậy giữa đêm để lau nhà nữa.
Cây chổi lau trên ban công vẫn treo ở vị trí cũ, tôi đã ba ngày không đụng vào nó rồi.
Không phải vì sàn nhà không bẩn – dưới sàn bếp vẫn còn vụn bánh mì Đóa Đóa làm rơi, dưới bàn trà vẫn còn bụi – mà vì cuối cùng tôi cũng không cần phải dùng một hành động nào đó để chứng minh mình không phải là kẻ vô dụng nữa.
Thỉnh thoảng Đóa Đóa sẽ kiễng chân lên với lấy, lấy cán chổi làm gậy giả vờ làm bà lão tập tễnh đi lại, nhảy lò cò một chân, miệng còn ngân nga giai điệu “Heo Peppa”.
Tôi nhìn thấy, mỉm cười một tiếng, rồi tiếp tục nấu bữa tối.
Nước trên bếp ga sôi sùng sục.
Tôi liếc nhìn cây chổi lau, nó lại xoay một vòng trong gió, những sợi vải quét qua bức tường, để lại vài vệt nước nhạt màu.
Thu hồi ánh mắt, tôi quay người bước về phía bếp – nước trong nồi đang sôi sùng sục những bọt trắng xóa.
Động tác quay người đó rất nhẹ, gót chân miết nửa vòng trên nền gạch.
Rồi tôi đưa tay vặn nhỏ lửa.
Hành động này không có tên, nhưng nó gọi là “bước tiếp về phía trước”.