Con tàu lao đi vun vút, ông lão xuất hiện ngoài cửa sổ chưa đầy hai giây đã biến mất.
Tôi không biết ông ấy có câu được con cá nào không, nhưng hình ảnh đó đọng lại trong tâm trí tôi -- một ông lão, một dòng sông, một chiếc cần câu, tĩnh lặng như ở một thế giới khác.
Điện thoại rung.
Cô hiệu trưởng gửi một tin nhắn vào nhóm, thông báo thời gian họp phụ huynh tuần tới.
Trong nhóm bắt đầu có người trả lời “Đã nhận”, tôi nhìn chằm chằm vào dãy chữ “Đã nhận” ngay ngắn đó, lướt mãi xuống tận cuối màn hình.
Trong nhóm phụ huynh lớp chúng tôi cũng có người hỏi “Tuần tới cô Cố có về không?”
Cô hiệu trưởng trả lời: “Cô ấy xin nghỉ dài hạn, khi nào về sẽ thông báo cho mọi người.”
Không ai hỏi nghỉ bao lâu. Tôi tắt khung tin nhắn, lật úp điện thoại lên bàn ăn nhỏ.
Hồi nhỏ tôi sợ bị người ta nhìn chằm chằm, sợ làm sai chuyện, sợ gây phiền phức cho người khác, sợ trở thành chủ đề bàn tán.
Sau này làm giáo viên mầm non, tôi bắt đầu sợ phụ huynh không tin tưởng, sợ lũ trẻ không thích mình, sợ bản thân làm không tốt công việc này.
Rồi sau đó Trình Dã xông vào cuộc sống của tôi, tôi bắt đầu sợ nhận được điện thoại của hắn, sợ thấy chiếc xe đó đỗ trước cổng trường, sợ hắn thực sự làm điều gì đó.
Bây giờ, tôi đang ngồi trên một chuyến tàu cao tốc không biết sẽ đưa mình đi đâu, lòng vẫn chưa yên. Nhưng ít nhất, phong cảnh ngoài cửa sổ là mới mẻ.
Loa phát thanh trên toa tàu đang đọc tên ga tiếp theo, một địa danh tôi chưa từng nghe qua. Tôi hơi muốn đến đó, nhưng không phải hôm nay.
Ngoài cửa sổ lướt qua những bãi đất trống rộng lớn, trên đó mọc đầy cỏ dại, cao thấp khác nhau.
Phía xa có một ngọn núi, lưng chừng núi vắt ngang một con đường, lan can trắng phản chiếu ánh mặt trời.
Dưới chân núi có một ngôi làng, ngói đỏ tường trắng, khói bếp từ mái nhà bay lên, thành một dải mỏng manh.
Tôi lấy điện thoại ra, mở bản đồ, xem mình đang di chuyển đến điểm nào trên tuyến đường này. Điểm xanh nhảy một cái, rồi lại nhảy một cái, mỗi lần nhảy lại cách xa quê nhà thêm một chút.
Mở điện thoại, lật đến danh sách đen -- tất cả phương thức liên lạc của Trình Dã đều nằm trong đó, điện thoại, WeChat, QQ, ngay cả bạn bè trên Alipay cũng đã chặn.
Trong danh sách đen nằm một loạt cái tên, đều là những kẻ không biết bắt đầu quấy rối tôi từ khi nào.
WeChat của Trình Lộ tôi vẫn chưa chặn, nhưng cũng không mở ra xem nữa.
Ảnh đại diện của nó vẫn là tấm hình chụp mùa hè năm ngoái, đội chiếc mũ rơm, cười toe toét.
Tôi bấm vào ảnh đại diện phóng to, nhìn hai giây -- lúc nó cười vẫn là khóe miệng mở trước, chiếc răng cửa đó sau này đã được trám lại, trông ngay ngắn, nhưng dáng vẻ thiếu răng, nói chuyện líu lo trong trí nhớ tôi vẫn còn đó.
Thoát ra. Ngón tay di chuyển đến dòng chữ “Thêm vào danh sách đen”, dừng lại. Một giây, hai giây. Rồi nhấn xuống. Động tác không nhanh, nhưng rất dứt khoát.
Khóa màn hình, đeo bịt mắt, đầu dựa vào cửa sổ chuẩn bị ngủ một lát.
Tiếng đường ray “khoang khoang”, nhịp nhàng gõ vào thái dương.
Cơn buồn ngủ không sâu, lơ lửng giữa tỉnh và mê, có thể nghe thấy đủ loại âm thanh vụn vặt trong toa tàu -- có người ngáy, có đứa trẻ hỏi “đến nơi chưa”, có nhân viên phục vụ đẩy xe ăn đi qua, bánh xe kêu “kít kít” trên lối đi.
Xe ăn dừng lại một chút, có người nói “lấy chai nước”, rồi là tiếng “tít” thanh toán quét mã. Rồi tiếp tục đẩy đi.
Trong cơn mơ màng, cảm giác bình trầu bà trong vali đang động đậy.
Thực ra là do quán tính khi tàu vào cua, cái bình lắc lư trong túi.
Tôi nhớ lại lúc Trình Lộ nhét nó vào tay tôi, tay nó r/un r/ẩy.
Đàn bà nhà họ Trình -- mẹ Trình dùng sự gh/ê g/ớm để chống đỡ cả đời, biến nỗi sợ của chính mình thành con d/ao đ/âm vào người khác;
Trình Lộ dùng sự sợ hãi để sống đến tận bây giờ, con d/ao người khác đưa cho nó, nó nhận lấy, cuối cùng đ/âm vào tôi, rồi lại c/ắt chính ngón tay mình.
Còn việc tà/n nh/ẫn nhất tôi làm với nó, chính là đ/ốt sạch xấp thiệp đó. Từ lớp ba đến lớp mười hai, mười hai năm thiệp chúc mừng, đ/ốt thành nửa chậu tro tàn.
Chỉ còn lại nửa mảnh vụn, hai người nhỏ xíu nó vẽ bị lửa th/iêu mất một nửa, để lại một bàn tay giơ lên.
Không nói lời tạm biệt, nhưng tôi đã nghe thấy rồi.
-- * --
Tàu dừng, đến ga rồi.
Loa phát thanh đang đọc tên ga, trong toa tàu xôn xao một hồi, nắp giá hành lý mở ra rồi đóng lại.
Tôi tháo bịt mắt, mắt chưa kịp thích nghi với ánh sáng, nheo mắt nhìn dòng người qua lại trên sân ga ngoài cửa sổ.
Tôi lấy chiếc áo khoác nhân viên giao hàng từ trong túi ra, lúc xuống tàu tiện tay nhét luôn vào thùng rác trên sân ga.
Chiếc áo quá rộng, mặc hai ngày rồi, cổ áo đã thấm mồ hôi rồi khô, cổ tay áo dính một chút bùn khô.
Vốn mượn từ cửa hàng lão Dương, giờ không dùng đến nữa. Sau này cũng sẽ không bao giờ dùng nữa.
Ra khỏi ga, kéo vali đứng trên quảng trường trước cửa ra.
Gió rất lớn, lớn hơn nhiều so với quê nhà, thổi tóc tôi che kín cả mặt.
Trong gió có vị mặn, ẩm ướt, ngửi thấy mùi của biển.