Trong nhóm gia tộc hiện lên một tin nhắn cô cô gửi: "Người già rồi đừng làm khổ nhau, ở b/ệnh viện tốt đến mấy cũng vô ích thôi."
Trong nhóm không ai đáp lại.
Tôi dán mắt vào màn hình, không trả lời, cũng không rời nhóm, chỉ chụp lại màn hình.
Sau khi màn hình tối đi, tôi ngồi trong bóng tối một lúc, mới úp điện thoại lên đầu gối.
Tôi mở mục ghi chú, bốn chữ đó vẫn còn: Thỏa thuận chia nhà.
Tôi thêm ba chữ: Máy kh//âu.
Nhớ lại ánh mắt mẹ nhìn chiếc máy kh//âu khi còn tỉnh táo--
Bà có nhận ra tôi hay không thì chưa chắc, nhưng chiếc máy đó bà nhìn một cái là nhận ra ngay.
Lúc đó bà hoàn toàn tỉnh táo, tôi dám khẳng định điều đó.
Tôi khóa màn hình điện thoại, tựa vào lưng ghế, bóng đèn tuýp ngoài hành lang kêu o o suốt cả đêm, ngoài cửa sổ kính đã lờ mờ ánh xám.
Trời sắp sáng rồi.
Chương 4
Tôi không dám đối đầu trực diện nữa. Đối đầu một lần, mẹ lại bị hànhz hạz một lần.
Tôi không nghe điện thoại của cô cô nữa, gặp ở đầu thôn thì đi đường vòng.
Có hàng xóm bảo với tôi là cô cô ở đầu thôn m/ắng tôi là kẻ vo/ng ơn bội nghĩa, tôi "ồ" một tiếng, cảm ơn người ta.
Đằng nào thì m/ắng cũng chẳng làm tôi sứt mẻ gì.
Trên đường về nhà, tôi đứng lại trước cửa tiệm tạp hóa, m/ua một gói mì khô, bà chủ nhìn tôi một cái, không nói gì.
Cầm gói mì trong tay, tôi chợt nhớ đến bản thỏa thuận chia nhà đó-- lúc bố viết không ghi tên tôi, nhưng đó là đồ của mẹ, mà đồ của mẹ thì tôi có một phần.
Chiều hôm đó, tôi gửi một tin nhắn cho luật sư Chu, gửi bốn chữ "Thỏa thuận chia nhà" qua, hỏi ông ấy đường dây này có tra được không.
Ông ấy đợi nửa ngày mới trả lời một câu: "Giữ vững tinh thần, để tôi tra trước."
Tôi nhìn chằm chằm năm chữ đó hai lần, rồi nhét điện thoại vào túi.
-- * --
Mẹ gắng gượng trong ICU vài ngày, ngày chuyển về phòng b/ệnh thường, tôi nhìn y tá đẩy bà vào phòng, sắp xếp ổn thỏa, mới trút được hơi thở đang nín nhịn bấy lâu.
Sau đó mỗi ngày tôi nấu hai phần cháo, một phần cho mẹ, một phần cho vào bình giữ nhiệt mang đến b/ệnh viện.
Cháo nấu đặc, lúc múc tôi gạt bỏ phần nước trong bên trên, chỉ lấy phần nhiều hạt gạo.
Đó là món cháo tay tôi nấu cho mẹ, cũng là chỗ dựa tinh thần tôi tự tích góp cho mình.
Ở tầng mẹ nằm, phòng bên cạnh có một giáo viên đã nghỉ hưu, họ Trần, bị u/ng t/hư phổi, con cái đều ở xa.
Ban ngày tôi trông b/ệnh viện, ban đêm đến quán cơm nhỏ trong trấn rửa bát.
-- * --
Có hôm tan ca về lấy áo khoác bông, chân đ/á vào cái túi vải dưới gầm tủ đầu giường.
Tôi ngồi xổm xuống kéo ra một nửa, nhìn thấy một xấp tiền cũ, các góc đều đã sờn rá/ch.
Đó là số tiền mẹ chắt chiu từng đồng một suốt bao năm nay.
Tôi nhìn hai giây, rồi lại đẩy túi vải vào gầm tủ.
Tiền chưa đến lúc bắt buộc phải dùng, tôi không nỡ đụng vào.
-- * --
Có đêm thầy Trần bị sốt, nhấn chuông không ai trả lời, tôi nghe tiếng chuông kêu hồi lâu, chạy qua nhấn hai lần, y tá mới tới.
Sau khi y tá đến, thầy tựa vào đầu giường, nhìn tôi một lúc: "Con gái, con là con thứ mấy trong nhà?"
Tôi nói: "Chỉ có mình con thôi ạ."
Thầy im lặng một lát: "Không dễ dàng gì."
Tôi đưa cháo cho thầy, thầy nhận lấy, uống hai ngụm rồi nói: "Lửa nhỏ vừa độ, vợ thầy ngày trước cũng nấu như thế này."
Tôi ngồi trên ghế bên giường thầy một lúc, thầy cũng không đuổi tôi đi.
Tôi không nói với thầy rằng bản thỏa thuận đó cũng không ghi tên tôi.
Sau đó con gái thầy gọi điện đến, không ai nghe máy, tôi giúp thầy nghe một lần, báo cho chị ấy biết tình hình b/ệnh.
Thầy ghi lòng tạc dạ.
Có hôm tôi thấy thầy gọi điện ngoài hành lang, nhắc đến ba chữ "Trạm tư pháp".
Tôi bưng bát cháo đứng tại chỗ, đợi thầy cúp máy mới lên tiếng hỏi: "Thầy Trần, thầy có quen người hiểu biết về tranh chấp bất động sản không ạ?"
Thầy đặt bát cháo xuống, nhìn tôi một lúc:
"Chuyện của con với cô con, thầy nghe y tá nói rồi.
Người tên Chu mà con tìm, hôm kia có gọi điện đến hỏi b/ệnh án của mẹ con, thầy mới biết là con thuê cậu ấy-- đó là học trò cũ của thầy đấy.
Cậu học trò đó của thầy, năm xưa cũng là người từng tranh giành nhà cửa cho mẹ mình, cứng rắn lật ngược được cả một vụ án đã đóng dấu. Con cứ bảo cậu ấy bám sát đường dây thỏa thuận chia nhà này."
Khi thầy nói mấy chữ "tranh giành nhà cửa", thầy khựng lại một chút, như thể nhớ lại điều gì đó.
Tôi đứng đó, tay vẫn bưng bình giữ nhiệt, không nói gì-- hóa ra luật sư Chu là học trò của thầy Trần.
Lúc bố viết thỏa thuận, không ghi tên tôi vào.
Nhưng về mặt pháp luật, tôi là người thừa kế hàng thứ nhất, tôi có phần.
Tôi siết ch/ặt tay cầm bình giữ nhiệt, gật đầu: "Con biết rồi ạ, làm phiền thầy quá, thầy Trần."
Thầy xua tay, bưng bát quay về phòng b/ệnh.
Lúc bước vào, thầy ho hai tiếng, rồi như sợ tôi nghe thấy, lại cố nén xuống.
-- * --
Đêm đó tôi ngồi xổm bên ngoài bức tường phía đông của ngôi nhà cũ, dưới chân tường có một lỗ hổng nứt toác theo năm tháng, qua khe gạch có thể nhìn thấy ánh đèn trong sân.