Tôi nhét tờ biên nhận vào túi, bàn tay nắm ch/ặt trong túi hồi lâu.
-- * --
Ngày hôm sau, nhân sự công ty gọi tôi lên nói chuyện.
“Ba ngày nghỉ việc riêng của cô, tổ trưởng chỉ mới đồng ý miệng, trên hệ thống không có đơn xin nghỉ, tính là tự ý nghỉ việc.”
“Ảnh hưởng đến đá/nh giá của nhóm, thông báo phê bình, c/ắt thưởng quý.”
Nhân sự đẩy tờ đơn đến trước mặt tôi.
“Ký tên đi.”
Tôi không nói gì.
Ký.
Cây bút là do nhân sự đưa cho tôi.
Lúc tôi ký xong trả lại, cô ấy cầm lấy rồi nhìn vào ngày tháng.
Tôi ngồi lại vị trí làm việc, màn hình điện thoại sáng lên.
Em trai gửi đến một bức ảnh.
Mẹ tôi đang ngồi trong phòng viện dưỡng lão, bên cạnh đứng một người mặc áo blouse trắng.
Ảnh chụp mờ nhòe.
Nhưng tôi nhận ra ngay gương mặt nghiêng của mẹ.
Khóe miệng bà trễ xuống, như thể đã khóc.
Tôi nhìn một cái.
Rồi úp điện thoại xuống bàn.
Tin nhắn gửi kèm một câu: “Chị, chị còn điều tra nữa thì em sẽ để mẹ ở lại b/ệnh viện đến khi ký hợp đồng xong mới thôi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ này.
Không trả lời.
Tiểu Chu ngồi bàn bên cạnh hỏi tôi: “Trưa nay ăn gì?”
Tôi đáp: “Không đói.”
-- * --
Chiều hôm đó, tôi chẳng màng đến việc xin nghỉ phép.
Bắt xe đến viện dưỡng lão ở phía đông thành phố.
Em trai trước đây đưa mẹ đi khám sức khỏe là ở chỗ này, tôi nhận ra cánh cổng sắt đó.
Bác bảo vệ chặn lại không cho vào.
Tôi đứng bên ngoài cổng sắt gọi tên mẹ.
Cổng sắt lạnh ngắt, lòng bàn tay tôi áp vào khe cửa.
Gọi ba tiếng.
Không ai đáp.
Mẹ tôi nhìn tôi qua khung cửa sổ.
Bà mấp máy môi.
Chưa kịp phát ra tiếng, bà đã bị hộ lý kéo đi khỏi cửa sổ.
Kính phản chiếu ánh sáng, tôi chỉ nhìn thấy khẩu hình miệng của bà.
Giống như là chữ “Đi”.
Qua cửa sổ, tôi thấy người mặc áo blouse trắng treo bình truyền dịch cho bà.
Nhãn chai th/uốc bị x/é chỉ còn lại một nửa, loáng thoáng nhận ra hai chữ “Tây Bàn” (Clonazepam).
Tôi lấy điện thoại ra định chụp ảnh.
Tay hơi run.
Chụp hai tấm, một tấm bị mờ, tấm kia tạm dùng được.
-- * --
Về nhà tôi tra c/ứu suốt một đêm.
Clonazepam, th/uốc an thần.
Tôi đọc hết mấy trang tài liệu.
Đặt điện thoại xuống, rồi lại cầm lên, đọc lại lần nữa.
Trên tủ đầu giường đặt đôi dép lê cũ của mẹ.
Chỗ ngón chân đã mòn đến trắng bệch.
Tôi cầm lên xem thử.
Đế giày đã nứt.
Clonazepam, th/uốc an thần. Tôi đã tra rồi, th/uốc đó dùng cho người già mất ngủ, cũng dùng để khiến những người già “không nghe lời” trở nên ngoan ngoãn.
-- * --
Đêm ngày D-15, tôi ẩn danh đăng ký một hộp thư điện tử mới, gửi một lá thư tố giác đến hòm thư của Cục Bảo hiểm Y tế khu vực, đính kèm ảnh nhãn chai th/uốc và thông tin đăng ký của viện dưỡng lão Di An.
Sau khi gửi xong, tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Đã gửi thành công” rất lâu.
Một tuần sau tôi đăng nhập vào kiểm tra, không có hồi âm.
-- * --
Bảy tám ngày đó, ngày nào đi làm về tôi cũng ghé qua đứng ở cổng sắt một lát, bảo vệ không cho vào, tôi chỉ có thể đứng ngoài nhìn vào.
Bố tôi ngày một lú lẫn, dì Triệu ban ngày giúp tôi trông chừng ông.
-- * --
Đêm ngày D-7, tôi ngồi trong căn nhà thuê suốt một đêm, không bật đèn.
Sổ sách đã bị em trai lấy tr/ộm, nhưng những con số tôi vẫn nhớ.
Bố nằm trong phòng trong, sau cú ngã ở cầu thang hôm đó, bác sĩ nói sợ là dấu hiệu tiền nhồi m/áu n/ão, ông nhận ra người ngày càng chậm chạp.
Giờ trước khi ra khỏi nhà tôi đều khóa trái cửa, nhờ dì Triệu ở tầng dưới ban ngày qua xem chừng ông một lát.
-- * --
Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho em trai, giọng dịu lại:
“Chị không điều tra nữa. Cậu cứ lo việc của cậu đi, mẹ để chị lo.”
Tôi ngồi xổm trên sàn bếp thực hiện cuộc gọi này, ngón tay vạch qua vạch lại trên khe gạch.
Khe gạch bám đầy bụi bẩn lâu năm, móng tay tôi vạch qua, để lại một vệt trắng.
Em trai ở đầu dây bên kia cười:
“Sớm vậy có phải tốt không. Nói câu này sớm thì mẹ cũng đâu đến nỗi phải chịu khổ.”
Giọng nó nhẹ nhõm hẳn, trong nền còn có tiếng nhạc.
Tôi nắm ch/ặt điện thoại không nói gì, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Nó bồi thêm một câu:
“Vậy chị đón mẹ về cũng được.”
Tôi nói được, giọng điệu nghe như đã cam chịu số phận.
Cúp máy, tôi ngồi xổm trong bếp rất lâu mới đứng dậy được, chân tê dại, phải vịn vào mặt bàn một lúc mới ổn định lại.
-- * --
Tôi đến viện dưỡng lão, xách theo một túi hoa quả, nói với bảo vệ là tôi đến chăm sóc mẹ, em trai tôi đã đồng ý.
Bác bảo vệ nhìn tôi một cái, rồi liếc túi hoa quả, xua tay cho tôi vào.
Những quả táo trong túi nilon va đ/ập vào nhau, tôi xách thấy hơi nặng.
Hộ lý cho tôi vào, nói:
“Em trai cô nói rồi, cô đến hai lần một ngày, nó sẽ tính tiền cho cô.”
Lúc nói, ngón tay cô ta vẫn lướt trên màn hình điện thoại, không hề ngẩng đầu lên.
Tôi cười nhẹ, không biết nói gì.
Tôi bước vào phòng b/ệnh, đặt túi hoa quả xuống.
Mẹ tôi g/ầy rộc đi, gò má nhô cao, mu bàn tay đầy vết kim tiêm, tím tái cả một mảng.