Khi tôi ký tên, tay không hề run, ký xong trả bút lại, chiếc bút lăn nhẹ trên mặt bàn, tôi đưa tay chỉnh lại cho ngay ngắn.

Bước ra khỏi Đội Cảnh sát Điều tra Kinh tế, mẹ gọi điện hỏi tôi đã đi đâu, tôi không giấu bà.

Đầu dây bên kia im lặng một hồi, mẹ nói:

“Bác gái con hôm nay gọi cho mẹ mấy cuộc điện thoại, mẹ không nghe.”

Tôi đứng bên đường, nắng chiếu xuống, không nói gì.

-- * --

Ba ngày sau, anh họ bị cảnh sát đưa đi từ nơi thuê trọ.

Chiều hôm đó tôi đến Đội Cảnh sát Điều tra Kinh tế để bổ sung một phần tài liệu, vừa bước vào sảnh thì bắt gặp cảnh sát đang áp giải anh họ từ phòng trong ra.

Anh họ bị c/òng tay, ngẩng đầu nhìn thấy tôi, bước chân khựng lại.

Anh ta nhìn chằm chằm vào túi giấy da bò trên tay tôi, lại nhìn khuôn mặt tôi, môi mấp máy không thành tiếng, rồi đột nhiên thốt lên:

“Mày rốt cuộc là loại người gì...”

Tôi không dừng bước, khi lướt qua anh ta, tôi bình thản nói:

“Sau này khi cậu viết chữ, sẽ có người chuyên trách theo dõi cậu.”

Nói xong, tôi không nhìn anh ta nữa.

Anh họ sững sờ, bị cảnh sát thúc giục đi ra ngoài, chân vấp phải ngưỡng cửa, suýt ngã sấp mặt, anh ta vịn vào khung cửa rồi bị kéo đi.

Khi bác gái vội vã đến đồn cảnh sát thì người đã bị đưa đi, cảnh sát không cho gặp, bác đứng trước cổng đồn một lúc.

Sau này mẹ kể với tôi, bác gái đứng trước cổng đồn cảnh sát đến tận tối mịt.

Mẹ tôi đi theo sau từ xa, không dám lại gần.

Mẹ bảo bác gái không vào làm ầm ĩ, cũng không khóc, chỉ đặt túi trái cây trên tay lên bậc thềm, túi đựng quả màu đỏ, lộ ra viền của mấy quả táo bên trong.

Bác quay người bỏ đi.

Bác gái đi đến trước cửa tiệm tạp hóa ở đầu đường, mượn bà chủ một chiếc bút bi, xin một tờ giấy, rồi ngồi xổm dưới ánh đèn đường viết.

Mẹ tôi kể, giấy đặt trên đầu gối, bác viết được mấy chữ lại vò nát, rồi viết lại.

Ánh đèn đường chiếu lên tay bác, bác viết rất chậm.

Viết xong, bác gấp giấy lại, nhét vào chiếc túi vải trong túi áo khoác - chiếc túi vải màu xanh lam đậm, các góc đã sờn trắng.

Bác trả bút cho bà chủ tiệm, bà chủ hỏi gì đó, bác chỉ lắc đầu.

Khi đứng dậy, đầu gối bác hơi cứng lại, phải vịn tường đứng một lúc mới bước đi nổi.

Mẹ tôi nhìn từ xa, không biết bác đã viết gì.

-- * --

Đúng mười hai giờ đêm hôm đó, mẹ gọi điện đến, giọng r/un r/ẩy:

“Bác gái con bị nhồi m/áu n/ão, đang cấp c/ứu trong b/ệnh viện, cần người ký giấy, con mau qua đây.”

Đầu dây bên kia có tiếng xe c/ứu thương, lúc xa lúc gần.

Đêm hôm đó mẹ không yên tâm, lại đến dưới lầu nhà bác gái xem thử, thấy người nằm gục trên sàn phòng khách qua khe rèm không khép kín, mẹ mới gọi 120.

Tôi bỏ điện thoại xuống rồi chạy thẳng ra ngoài, mặc áo khoác ngoài bộ đồ ngủ, khóa kéo mới được một nửa, vừa chạy vừa kéo.

Tôi đến phòng cấp c/ứu, bác sĩ nói bị liệt nửa người bên phải, ý thức mơ hồ, vẫn còn trong khung giờ vàng để tiêu sợi huyết, cần người nhà ký tên.

Tôi đứng trong hành lang phòng cấp c/ứu, ánh đèn trắng đến chói mắt, có bóng đèn trên đầu kêu o o.

Bác trai mất sớm, anh họ đang ở đồn, chỉ còn mình tôi.

Y tá giục bên cạnh:

“Ký nhanh lên, còn hai mươi phút nữa thôi.”

Cô ấy đưa bút vào tay mẹ tôi.

Mẹ không dám ký, tay cứ run lẩy bẩy, tôi đỡ mẹ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Y tá đưa bút vào tay tôi, thân bút lạnh ngắt.

Tôi cúi đầu nhìn vào cột ký tên trên tờ đơn đồng ý, trên giấy in những dòng chữ nhỏ, các điều khoản cụ thể tôi chẳng đọc lọt chữ nào, chỉ nhìn thấy những hàng chữ xếp đều tăm tắp ở đó.

Mũi bút dừng trên mặt giấy một thoáng, rồi tôi viết xuống.

Tên của tôi, ba chữ, viết rất lâu, viết xong chữ cuối cùng tôi mới nhận ra mình đã nín thở từ lúc nào.

Tôi không biết nét bút này là c/ứu bác, hay là khiến bác h/ận tôi hơn, nhưng tôi vẫn ký.

Khi trả lại bút, tay tôi không hề run, nhưng mẹ cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

Y tá lấy tờ đơn đi, tôi thấy ngón tay phải của bác gái khẽ động đậy, như muốn nhấc lên nhưng không nhấc nổi, ngón tay run lên rồi buông thõng.

Bác sĩ đẩy bác vào phòng phẫu thuật, cửa đóng lại, chiếc đèn đỏ trên cửa bật sáng, tôi đứng trước cửa, nhìn chằm chằm vào chiếc đèn đó.

-- * --

Sau khi phẫu thuật kết thúc, bác gái vẫn đang hôn mê.

Y tá lục trong túi áo khoác bác thay ra được một chiếc túi vải, gói vải xanh, các góc đã sờn trắng, đưa cho tôi và nói, túi áo khoác phồng lên, lục ra chính là cái này, giấy tờ nhăn nhúm hết cả.

Tôi nhận lấy, chiếc túi vải rất nhẹ, bên trong có hai tờ giấy.

Một tờ là bản photo sổ đỏ của bà nội, dòng số sổ đỏ là chữ mới, mực còn bóng.

Một tờ là mảnh giấy nhăn nhúm.

Trên mảnh giấy viết một dòng chữ bằng bút bi:

“Trả lại nhà cho mẹ. Đừng nói với Bân Bân.”

Nét chữ hơi xiêu vẹo, giống như tư thế ngồi xổm mà viết.

Tôi nhận ra chữ của bác gái - nét kết thúc của chữ “nói” cuối cùng kéo rất dài, như thể không yên tâm, lại như thể không nói nên lời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
6 Mèo của anh Chương 15
7 Ngáy ngủ Chương 12
9 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn thân say rượu ngủ lại nhà tôi, nửa đêm chồng cô ấy gõ cửa, dựa vào khung cửa cười với tôi: "Cô ấy ngủ rồi, tôi lại không ngủ được, em trò chuyện với tôi một lát nhé?"

Chương 13
Cô bạn thân say rượu ngủ lại nhà tôi, giữa đêm chồng cô ấy đến gõ cửa đòi nói chuyện. Tôi phát hiện cô ấy không phải say rượu mà là bị bỏ thuốc – dưới đáy ly vẫn còn viên thuốc chưa tan hết, trên người cô ấy đầy rẫy những vết thương cũ. Người chồng dùng vé xe để uy hiếp, ép cô ấy quay về Cam Túc, thậm chí còn hãm hại, tung tin đồn thất thiệt về tôi trong đêm, rồi đẩy tôi ngã cầu thang khiến tôi gãy tay. Tôi không bỏ cuộc, liên kết với các cô hàng xóm trong đội múa quảng trường và cháu trai Trần Vũ, chặn đứng hắn ngay tại bến xe khách trước mặt mọi người, dùng bằng chứng và dũng khí để buộc cảnh sát phải can thiệp. Đây là câu chuyện về một người phụ nữ bảo vệ người phụ nữ khác, cũng là hành trình cứu rỗi để giành lại phẩm giá từ tay bạo lực gia đình và nỗi sợ hãi.
Tình cảm
17