Dòng mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng tôi.
Tôi đứng giữa phòng khách, nắm ch/ặt điện thoại trong tay, mắt quét nhanh qua các góc trần nhà, thanh treo rèm, lỗ cắm điện... nhưng chẳng phát hiện ra điều gì bất thường.
Họ làm sao biết tôi đã đến thư viện?
Cái chấm đỏ đó, thiết bị nghe lén trong máy lọc nước, trong căn nhà này còn bao nhiêu thứ nữa mà tôi không hề hay biết?
Tôi ngồi trên ghế sofa rất lâu, hai đầu gối chụm vào nhau, hai tay đặt lên trên.
Nhìn đĩa trái cây trên bàn trà, vỏ táo bên trong đã hơi nhăn nheo.
Sau đó tôi đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước rồi úp mặt vào làn nước lạnh.
Nước từ cằm tôi nhỏ xuống bồn rửa.
Khi ngẩng đầu lên, đầu óc tôi bắt đầu suy tính nhanh chóng.
Cửa nhà, phòng khách, hành lang, lối vào gara, máy lọc nước... anh ta đã lắp bao nhiêu cái camera rồi?
Phòng ngủ có không?
Chắc nhà vệ sinh sẽ không có đâu nhỉ?
-- * --
Bốn giờ rưỡi, xe anh ta về đến nơi.
Nhìn qua khe rèm, tôi thấy anh ta dẫn theo một người nữa.
Người đó mặc áo khoác màu sẫm, tay xách cặp tài liệu, dáng đi không giống người bình thường – bước chân rất vững, vai không hề đung đưa, ánh mắt quét qua như thể đang định giá một món hàng.
Chồng tôi giới thiệu:
"Đây là anh Hoàng, sếp trực tiếp của anh."
Tôi rót trà, hai tay nâng khay bưng ra.
Khi anh Hoàng nhận lấy, cổ tay anh ta lộ ra một mảng hình xăm màu sẫm, hoa văn không nhìn rõ, nhưng màu sắc rất đậm.
Khóe miệng anh ta nhếch lên, mắt không hề chớp:
"Vợ chú trông hiền thục thật."
Tôi bưng khay trà lùi lại một bước, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ – những đường nét của hình xăm đó, một đường cong uốn lượn, cực kỳ giống với độ cong của mặt trăng khuyết trên chiếc vòng tay.
Tôi không dám khẳng định, nhưng tim tôi thắt lại một nhịp.
Họ nói chuyện ở phòng khách.
Tôi lau bếp trong nhà, nhưng đôi tai luôn dựng đứng lên.
Phòng khách quá yên tĩnh, từng chữ anh Hoàng hạ thấp giọng nói đều lọt vào tai tôi:
"Cái đuôi còn sót lại lần trước, phải dọn dẹp cho sạch sẽ."
Khi nói câu này, con ngươi anh ta liếc về phía nhà bếp.
Con gái từ trong phòng chạy ra gọi bố.
Tay anh Hoàng khựng lại, chiếc tách trà treo lơ lửng giữa không trung.
Ánh mắt anh ta dừng trên mặt con bé hai giây, rồi di chuyển sang, rơi vào người tôi.
Ánh mắt đó không phải là nhìn một con người, mà là nhìn một thứ có khả năng gây cản trở.
-- * --
Đêm đó, tranh thủ lúc chồng đi tắm, tôi đứng trong phòng ngủ, nhìn chằm chằm vào cửa sổ.
Ánh hoàng hôn len lỏi qua khe rèm, vẽ một đường màu cam trên sàn nhà.
Tôi lấy gói băng vệ sinh trong ngăn kéo tủ quần áo ra, thò ngón tay vào, chạm vào nắm giấy bọc thẻ SIM – đó là thẻ rác, thẻ SIM thật đã được kh//âu vào trong lớp Iót áo khoác phao rồi.
Tôi đặt gói bao bì về chỗ cũ.
Tôi đã đưa ra một quyết định khác.
Tháo thẻ SIM ra khỏi lớp Iót áo khoác, sao chép lịch sử cuộc gọi bên trong.
Khi ngón tay nhấn đầu đọc thẻ, cắm vào cổng USB máy tính, lòng bàn tay tôi không ngừng đổ mồ hôi.
Sau khi sao chép xong, tôi lại lấy kim chỉ, kh//âu thẻ SIM trở lại lớp Iót.
Tôi lưu toàn bộ lịch sử cuộc gọi và ảnh chiếc vòng tay vào một chiếc USB mới.
Chiếc USB m/ua ở siêu thị, loại rẻ nhất, vỏ nhựa màu trắng, cầm trên tay rất nhẹ.
Còn vật chứng chiếc vòng tay, tôi không dám để ở nhà nữa.
Ngày hôm sau khi về nhà mẹ đẻ, tôi dùng một chiếc hộp sắt nhỏ đựng nó, ch/ôn dưới gốc cây hòe già ở sân sau, bên trên đ/è một viên gạch.
Tôi chụp lại một tấm ảnh, ghi nhớ vị trí.
-- * --
Tôi hẹn điểm giao nhận với Trần Nhã Ninh.
Không dám gặp mặt trực tiếp, tôi chọn tủ đồ ở siêu thị.
Tôi và cô ấy bàn bạc qua lại bảy, tám tin nhắn riêng, cuối cùng chọn siêu thị ở phía Tây thành phố, nơi cách xa nhà cả hai chúng tôi, lại đông người qua lại.
Trong đó có một tin nhắn khiến tôi nhìn chằm chằm rất lâu – cô ấy nhắn:
"Gần đây tình hình bên hồ chứa nước rất căng thẳng, thứ trong tay cô phải nhanh chóng lên."
Hồ chứa nước.
Hai chữ này tôi chưa từng nhắc đến trong tin nhắn, trên thông báo tìm người và tin tức báo chí cũng không hề xuất hiện.
Làm sao cô ấy biết được?
Tôi nhìn chằm chằm vào câu nói đó, ngón tay treo trên bàn phím, muốn hỏi.
Nhưng nghĩ lại, chị gái cô ấy từng thuê thám tử tư, có lẽ là nghe ngóng được từ kênh khác.
Nên tôi không hỏi nữa.
Nhưng tôi để ý thấy, tốc độ cô ấy trả lời tin nhắn ngày càng nhanh, cách dùng từ cũng khác trước – trước đây cô ấy sẽ hỏi "Cô là ai", "Sao cô biết", bây giờ lại trực tiếp bàn về chi tiết giao nhận, giống như có một người khác đang gõ phím vậy.
Lúc đó tôi thấy kỳ lạ, nhưng không suy nghĩ sâu xa.
Tôi tắt màn hình điện thoại, nhìn trần nhà suy nghĩ một lát.
Nếu không đem chiếc USB đó đi, những thứ trong tay tôi sớm muộn gì cũng bị anh ta tìm ra.
Nếu anh ta tìm ra, tôi đến cơ hội đứng đây do dự cũng không còn.
Vậy thì đi thôi.
-- * --
Tôi đến siêu thị sớm một tiếng.