Nghĩ lại thì lúc đó cô bé vừa x/ác nhận qu/an h/ệ với con trai lão Ngụy, bản thân cũng đang do dự nên mới chỉ nói được nửa câu.
Giờ cô bé đưa tờ giấy này, là đã nhìn thấu rồi.
-- * --
Tan làm về đến nhà, trong tay tôi vẫn cầm tờ giấy đó.
Con trai gọi vọng từ trong phòng ra: "Mẹ", tôi đáp một tiếng.
Gấp tờ giấy lại, nhét vào túi, ra khỏi nhà tôi không đi cửa chính mà đi vòng quanh tường bao khu chung cư một vòng.
Đèn đường đã sáng, tôi đi đến phía nhà chòi.
Đi được nửa đường, tôi ngồi xổm xuống giả vờ buộc lại dây giày, dù dây giày vốn không hề tuột.
Tôi vẫn nhớ ngày treo phiếu của 12 đơn kia, những đơn sớm nhất vừa vặn rơi vào đúng vài năm ban đại diện cư dân thay người.
Tôi muốn xem lại người đã ký "Đồng ý" kia.
-- * --
Trong nhà chòi, lão Ngụy đang ngồi trên ghế đ/á giảng bài cho hai đứa nhỏ.
Giọng ông ta ôn hòa, giảng được nửa chừng thì lấy trong túi ra hai viên kẹo chia cho bọn trẻ.
Bọn trẻ cười đùa chạy đi.
Ông ta cúi người nhặt mảnh giấy gói kẹo dưới đất, nắm lại, vò thành một cục nhỏ rồi bỏ vào túi áo.
Ông ta ngồi đó, lưng hơi c/òng, một bên gấu quần xắn lên, trên đầu gối trải một tờ báo.
Nhìn chẳng khác nào mấy ông lão dắt cháu đi dạo trong khu chung cư.
Có đứa trẻ chạy tới gọi ông ta là "Ông Ngụy", ông ta đáp lại, giọng nói đầy vẻ cười vui.
Tôi đứng sau phòng bảo vệ, không nhúc nhích.
Tôi không lại gần, chỉ đứng đó một lúc.
Đó là lần đầu tiên sau tám năm tôi thực sự nhìn kỹ vẻ ngoài không mang theo giọng điệu quan liêu của lão Ngụy, cũng là lần đầu tiên cảm thấy ông ta không chỉ có mỗi thân phận "Phó chủ nhiệm ban đại diện cư dân".
Ông ta gấp tờ báo lại, đặt trên đầu gối, ngước nhìn lên trời, nhìn rất lâu.
Trời xám xịt, chẳng có gì cả.
-- * --
Lúc về nhà trời đã tối đen.
Tôi vào nhà, đặt tờ đơn cũ lên tủ giày, lấy đoạn thước g/ãy đ/è lên góc giấy.
Vết thấm nước trên ban công dưới ánh đèn trông ướt sũng đến phát sáng.
Tôi không bật đèn chính, chỉ bật đèn hành lang, ánh sáng vàng vọt hắt vào làm vòng thấm nước trông như một vết s/ẹo cũ.
Tôi ngồi xổm cạnh tường nhìn vết thấm đó một lúc.
Lần trước ban quản lý cử người đến chụp ảnh, nói là "làm theo quy trình", quy trình ấy đã chạy suốt ba năm.
Tôi đưa tay chạm vào lớp tường, đầu ngón tay dính một chút nước vàng.
Tôi đứng dậy, cầm đoạn thước g/ãy từ góc giấy lên, nhét lại vào túi.
Tờ đơn cũ trên tủ giày vẫn trải ra đó, góc giấy vểnh lên, tôi không đi làm phẳng nó nữa.
-- * --
Ngày thứ ba kể từ khi quyền hạn bị thu hẹp, tôi ngồi trong bếp, đặt đoạn thước g/ãy trước mặt và bắt đầu viết tài liệu.
Tiêu đề tài liệu là "Về việc giải trình các hạng mục điều phối và đôn đốc của ban đại diện cư dân".
Người ký tên là Trịnh Hồng Mai, ngày tháng là hôm qua.
Cầm bút bi trong tay, viết được nửa trang rồi lại gạch bỏ một dòng.
Dòng chữ gạch bỏ là "trong gần tám năm qua", khi viết lại tôi đổi thành "kể từ khi nhậm chức".
Ngòi bút dừng lại trên mặt giấy một chút rồi viết tiếp.
Đến đoạn viết về lão Ngụy, tôi khựng bút lại.
Ngòi bút lơ lửng giữa không trung, để lại một chấm mực trên giấy, chấm mực nhòe ra, tôi đợi nó khô.
Bên cạnh chấm mực đó, vốn dĩ tôi định viết "Phó chủ nhiệm Ngụy", nhưng ngòi bút hạ xuống rồi lại nhấc lên, cuối cùng viết là "Thầy Ngụy".
Ngoài cửa sổ bếp có tiếng người cười nói, âm thanh lúc xa lúc gần.
Trước khi viết, tôi đã tự răn mình không được mang tư th/ù cá nhân vào.
Đặt bút xuống, rót một cốc nước lạnh uống được nửa cốc.
Cuối cùng tôi vẫn bổ sung thêm một dòng: "Năm xưa thầy Ngụy từng tặng tôi một chiếc thước kẻ."
Viết xong tôi nhìn lại, không gạch đi.
Cốc nước đặt trên thớt, đáy cốc để lại một vòng thấm nước, tôi không lau.
Tài liệu in ba bản: bản thứ nhất khóa vào tủ đồ của đơn vị; bản thứ hai sau khi quét thì gửi vào hòm thư tố cáo công khai của bộ phận pháp chế tổng công ty, hệ thống hiển thị "Đã tiếp nhận"; bản thứ ba là bản giấy tôi nhét vào hòm thư dưới lầu, miệng hòm thư rất lạnh, góc phong bì bị kẹt một chút, tôi nhét phẳng phiu mới buông tay.
Nhét thư xong tôi vỗ nhẹ lên thân hòm, miếng sắt phát ra tiếng kêu trầm đục.
Gửi thư xong, tôi đứng trước hòm thư một lúc.
Ngón tay thọc vào túi, chạm vào vết khuyết của đoạn thước g/ãy rồi lại rút ra.
Tay trống không, gió từ ống tay áo lùa vào.
Tôi xoa xoa hai tay, kéo ống tay áo xuống.
-- * --
Chiều ngày thứ ba, giám đốc khu vực hẹn tôi nói chuyện.
Vừa vào cửa, ông ta rót cho tôi một cốc nước ấm, đặt trước mặt tôi.
Tôi bưng lên rồi lại đặt xuống.
Trên góc bàn đặt một bản "Thông báo bổ sung về việc luân chuyển nhân sự phòng chăm sóc khách hàng", ngày tháng là một tháng trước, mép giấy đã cuộn lại.
Tôi liếc nhìn ngày tháng, nhìn thêm lần nữa, ngày đó sớm hơn một tháng so với lúc tôi viết tài liệu.
Cùng lúc đó, trên bàn đẩy tới một "Thông báo điều chuyển công tác": vị trí lễ tân tại dự án mới cách xa 70 cây số, lương giảm hai bậc.
Cuối trang in một dòng mã số: DIEUCHUYEN-2026-017, ngày tạo là 2:20 chiều nay, sớm hơn thời điểm hẹn gặp 40 phút.