Anh trai vươn tay ôm ch/ặt lấy tôi, ôm thật ch/ặt.
Anh ấy cứ khóc không ngừng.
Tôi lại mỉm cười.
Lần đầu tiên nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh.
Giống như hai anh em trong một gia đình bình thường.
“Anh à, em đã có người yêu rồi, sau này không thể ôm em như thế này nữa, anh ấy sẽ gh/en đấy.
“Anh ấy hay gh/en lắm, thính tai cực kỳ, đến cả việc em nghe đi nghe lại một bài nhạc hai lần, anh ấy cũng sẽ để ý mà hỏi tới hỏi lui.
“Anh ấy đặc biệt đáng yêu, trong mắt chỉ có em, em làm gì anh ấy cũng muốn nhúng tay vào, anh ấy...”
Trần Tư nắm ch/ặt lấy vai tôi, giọng nói đặc biệt lớn gọi tên tôi.
“Trần Niên!
“Đó không phải là một người có thật, anh ấy là giả, là do em tưởng tượng ra, anh ấy hoàn toàn không tồn tại!”
Không khí chìm trong im lặng.
Lần đầu tiên tôi nhìn anh ấy một cách bình thản như vậy, rồi hỏi ngược lại.
“Nếu những thứ hư ảo đều là yêu thương, còn hiện thực toàn là lưỡi d/ao, thì làm sao anh biết được cái gì là thật, cái gì là giả?”
Anh ấy nhìn ánh mắt kiên định của tôi, bàn tay r/un r/ẩy chạm lên đầu tôi.
“Niên Niên, xin lỗi, từ trước đến nay đều là anh có lỗi với em.”
Tôi trở về nhà.
Trong lòng ôm bó hoa hồng m/ua cho Lý Thần Tinh.
Cánh hoa hơi rụng, nhưng không sao, vẫn rất đẹp.
Cha mẹ trên sofa vẻ mặt mệt mỏi, rõ ràng mới không gặp có mấy ngày, vậy mà như thể trong nháy mắt đã già đi rất nhiều tuổi.
Anh trai mắt đỏ hoe, khoác vai tôi, dắt tôi ngồi xuống sofa.
Mẹ nhìn tôi như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì cả.
Bà nắm ch/ặt tay tôi, khóc đến mức không thở nổi.
Chỉ có một chuỗi những lời xin lỗi, liên tục không ngừng.
Cha đỏ hoe mắt, cuối cùng nói:
“Ba đã liên lạc với một chuyên gia tâm lý, ngày mai sẽ đưa Niên Niên đi.”
Tôi không để ý đến họ.
Trong mắt chỉ có bó hoa hồng trong lòng.
Đây là hoa hồng của Lý Thần Tinh, không được làm hỏng.
Tôi ăn cơm, uống nước, xem tivi rất ngoan ngoãn.
Họ cẩn thận quan sát tôi, ánh mắt luôn đong đầy lệ.
Lý Thần Tinh à, gia đình tớ kỳ lạ quá.
Buổi sáng trước khi ăn sáng.
Đang đứng trước cửa sổ, tôi đột nhiên nhìn thấy Lý Thần Tinh.
Tôi vui mừng nhìn cậu ấy.
“Mắt cậu không tốt sao lại chạy lung tung đi đâu thế?”
Nghĩ đến bó hoa hồng đã héo trong phòng, tôi thở dài.
“Hoa hồng tặng cậu héo rồi, lát nữa tớ m/ua lại cho cậu nhé.”
Lý Thần Tinh cười với tôi rất đẹp, giơ tay tặng tôi một bó hoa tulip, màu hồng, thơm ngát.
“Niên Niên, tớ nhớ cậu lắm.”
Má và sau tai tôi đều hơi đỏ.
Tôi vươn tay chạm vào gương mặt lạnh lẽo của cậu ấy.
“Tớ cũng rất nhớ cậu.”
Đang định nói thêm gì đó với Lý Thần Tinh, thì nghe thấy tiếng bình hoa đ/ập xuống đất.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang, liền thấy mẹ đang đứng cạnh những mảnh vỡ của bình hoa.
Đôi mắt đẫm lệ nhòe nhoẹt.
Bà lao đến trước mặt tôi trong hai bước chân, đôi môi r/un r/ẩy.
“Niên... Niên Niên, con...”
Tôi mỉm cười dịu dàng với bà.
“Mẹ, mẹ đến đúng lúc lắm, con giới thiệu với mẹ bạn trai của con, anh ấy tên Lý Thần Tinh.
“Tinh Tinh, đây là...”
Quay đầu muốn giới thiệu người nhà của tôi cho Lý Thần Tinh.
Vừa ngoảnh lại, lại chẳng thấy bóng dáng người đâu.
Tôi hơi sững sờ, rồi lại có chút bất lực.
Đành phải giải thích với mẹ thay cậu ấy.
“Mẹ đừng để ý, anh ấy chỉ là... hơi nhút nhát một chút, mẹ xem này, anh ấy còn tặng quà cho con nữa đấy.”
Tôi giơ bó hoa tulip trong tay cho mẹ xem.
Bà lại bất ngờ thét lên.
Tiếng hét x/é lòng, đ/au đớn như x/é toạc không gian.
Khi anh trai và cha chạy tới, họ nhìn thấy người mẹ đang khóc đến mất kiểm soát và tôi đang ngơ ngác.
Tôi quay người muốn mang món quà của Lý Thần Tinh về phòng cắm vào bình.
Nhưng lại bị mẹ túm lấy tay, bà hét lớn với tôi:
“Niên Niên, đó không phải là cửa sổ, đó là một tấm gương, hoàn toàn không có Lý Thần Tinh nào cả, con tỉnh lại đi, tỉnh lại đi!”
Cả người tôi run lên bần bật.
Tôi cứng đờ người nhìn về phía cửa sổ.
Một tấm gương nghệ thuật bằng kim loại hình chữ nhật.
Hơi thở dần trở nên gấp gáp.
“Không đúng, con vẫn còn quà mà...”
Cúi đầu nhìn xuống.
Bó hoa tulip trên tay cùng với phần củ bên dưới, nước chảy dài tạo thành một vệt dài trên sàn nhà.
Còn chiếc bình hoa của nó, đặt ngay dưới tấm gương nghệ thuật.
Tay tôi vô thức buông lỏng.
Hoa rơi xuống đất.
Chàng trai g/ầy gò khẽ thì thầm:
“Hóa ra... mình thực sự bị b/ệnh rồi sao...”
Sau khi cánh tay bị thương, tôi vẫn luôn dưỡng thương ở biệt thự.
Anh trai muốn từ bỏ cuộc thi để chăm sóc tôi.
Cha mẹ không đồng ý.
Tôi cũng... không muốn nhìn thấy anh ấy.
Anh ấy nhìn tôi đầy đ/au buồn, nhưng tôi ngồi bên giường không hề quay đầu lại.
Cha mẹ đưa anh trai đi thi đấu.
Căn biệt thự này lại trở nên trống trải, chỉ còn lại mình tôi.
“Đột nhiên muốn bỏ trốn quá.”
Thế là tôi mang theo đồ đạc bỏ trốn.
Thuê một căn nhà có vườn ở ngoại ô.
Rồi bị sự cô đơn nhấn chìm.
Nữ bác sĩ đối diện có gương mặt hiền hòa, ánh mắt nhìn tôi mang theo ánh sáng.
“Có thể kể cho tôi nghe câu chuyện của bạn không?”
Tôi cụp mắt xuống.
Cẩn thận suy nghĩ về cuộc đời ngắn ngủi của mình.
“Tôi không có câu chuyện nào cả.”
Biểu cảm của cô ấy trở nên hơi buồn bã.
Tôi vô thức nhớ đến Trần Tư, anh ấy cũng là một người đa sầu đa cảm như vậy.