"Giống ngựa ở Tây Vực cực kỳ tốt, chúng ta xây một trường đua ngựa ở đó đi."
Thẩm Bình mỉm cười gật đầu.
"Vâng, đại tiểu thư."
Tôi nhảy lên lưng ngựa.
Quất một roj ngựa.
Phi nước đại về phía sâu trong sa mạc.
Còn về đứa con trai Bùi Tử An, kẻ vo/ng ân bội nghĩa mà kiếp trước tôi vất vả nuôi nấng nhưng lại nhận giặc làm mẹ.
Đời này, nó thậm chí còn không có cơ hội được sinh ra.
Nó cùng với đêm tuyết lạnh lẽo tuyệt vọng ấy.
Đã vĩnh viễn bị tôi ch/ôn vùi trong nấm mồ hoang của ký ức.
Từ nay về sau, trời cao biển rộng, tôi Thẩm Tri Ý.
Chỉ sống vì chính mình.
(Hết)