Thế nhưng giờ đây, giữa chúng tôi không chỉ là khoảng cách, mà còn là vực thẳm không thể vượt qua.
“Thẩm Đạc,” tôi lên tiếng, giọng bình thản như đang nói chuyện với người dưng, “anh không nên đến đây.”
Anh ta run b/ắn người.
“Sau này, đừng đến nữa.”
Tôi xoay người, bế con trai lên.
“Mẹ ơi,” con trai gục đầu trên vai tôi, khẽ hỏi, “ông ấy là người x/ấu ạ?”
Tôi nhìn về phía những ánh đèn ấm áp của muôn nhà phía trước.
“Không,” tôi khẽ nói, “ông ấy chỉ là một người lạ thôi.”
Thẩm Đạc không đuổi theo nữa.
Tôi cũng không ngoảnh đầu lại.
Bế con trai, tôi sải bước đi về phía trước.
Ánh nắng kéo dài bóng của chúng tôi thành một vệt rất dài, rất dài.
Lần này, không có bất cứ thứ gì có thể ngăn cản chúng tôi tiến về phía tương lai tươi sáng nữa.