Bạn cùng phòng ngọt ngào quá mức

Chương 22

08/08/2026 20:58

Mạnh Gia Nhân không chần chừ nữa, nhanh tay lẹ mắt nắm lấy cánh tay Nam Ngộ, một hơi hỏi hết những điều mình muốn biết.

Đang nhớ cậu.

Hiện tại chưa dám nói cho cậu biết.

Đó là câu trả lời trong lòng Nam Ngộ, nhưng khi đến bên môi, chỉ có thể biến thành: “Gần đây gặp chút chuyện phiền phức.”

“Ôi dào, tôi biết ngay mà.” Mạnh Gia Nhân buông tay ra, vỗ vỗ vai Nam Ngộ, “Yên tâm đi, tôi đoán ra hết rồi.”

Đoán ra rồi?

Tim Nam Ngộ như nhảy lên tận cổ họng, dù Mạnh Gia Nhân trông rất giống một khúc gỗ, nhưng nhỡ đâu khúc gỗ ấy bỗng nhiên thông suốt thì phải làm sao!!

Cô hiện tại vẫn chưa biết phải đối mặt với đoạn tình cảm này thế nào á á á…

Sự thật chứng minh, Nam Ngộ đã lo xa rồi.

Mạnh Gia Nhân gật đầu đầy vẻ thấu đáo: “Các cô trẻ tuổi bây giờ ấy à, cứ gặp chút khó khăn là nản lòng, nói chị Gia Nhân nghe xem nào, có phải không tìm được việc làm không? Hay là chuyện tình cảm? Dù chị không có kinh nghiệm cũng chẳng hứng thú với nó, nhưng chị sẵn sàng nghe câu chuyện của em.”

Thà đừng an ủi còn hơn.

Sau tràng an ủi của Mạnh Gia Nhân, trái tim Nam Ngộ lạnh đi một nửa.

Cái từ “chẳng hứng thú” to đùng cứ văng vẳng trong đầu Nam Ngộ.

Mạnh Gia Nhân thấy vẻ mặt Nam Ngộ càng thêm thất vọng, nghi hoặc hỏi: “Chị nói sai gì à? Sao cảm giác em càng buồn hơn thế?”

Nam Ngộ nhếch môi, cố gắng nặn ra một nụ cười, chậm rãi nói: “Chị không nói sai gì đâu.”

Chị không nói sai gì cả.

Chỉ là tình cảm của em đã sai đường rồi thôi.

Nam Ngộ mím môi, không dám thốt lên tình cảm của chính mình. Cô vốn luôn cho rằng mình là người dũng cảm, nhưng giờ đây, lại trở thành một kẻ nhát gan, đến lời thật lòng cũng không dám nói ra.

Mạnh Gia Nhân không nghĩ nhiều, thấy Nam Ngộ cười thì tưởng cô không buồn nữa, thở phào nhẹ nhõm: “Được rồi.”

Nam Ngộ quay người, tiếp tục đi về phía bếp.

“Những món ngọt trước đây đều là tôi làm cho cô đấy.” Nam Ngộ vừa rửa rau vừa nói, “Không nói đến chuyện có ngon hay không, ít nhất những thứ đó sẽ tốt cho sức khỏe hơn đồ cô m/ua bên ngoài.”

Mạnh Gia Nhân không hề ngạc nhiên: “À, thực ra tôi cũng lờ mờ đoán được, vì làm sao mà cứ mỗi lần tôi đi ngủ là cô lại chạy ra ngoài m/ua đồ ăn được.”

Nam Ngộ lấy rau từ bồn rửa ra, nói: “Tôi sợ cô biết là tôi làm thì sẽ thấy không ngon.”

Mạnh Gia Nhân khó hiểu: “Sao lại thế được? Sao cô lại nghĩ vậy?”

Vì tôi yêu cô.

Nên tôi lo sợ bất cứ sự thiếu sót nào của mình cũng bị cô phát hiện.

Nam Ngộ nói: “Vì có lẽ tôi vẫn chưa đủ tự tin chăng.”

Thực ra tôi tự tin lắm chứ.

Nhưng chẳng hiểu sao từ khi gặp cô, làm chuyện gì cũng trở nên vô cùng thận trọng.

Mạnh Gia Nhân nói: “Ôi dào, dù chúng ta là bạn cùng phòng, nhưng tôi đã coi cô là một người bạn rất rất tốt rồi, không cần phải khách sáo đâu.”

Nhưng tôi không muốn chỉ là “bạn” của cô.

Tôi muốn trở thành người duy nhất của cô.

Nam Ngộ cười nhạt, thả rau vào nồi, nói: “Đúng vậy, chúng ta là bạn mà.”

Nhưng hiện tại xem ra, mối qu/an h/ệ của chúng ta dường như đã dừng lại ở đó.

Mạnh Gia Nhân ngửi mùi thấy không thơm lắm, bước tới xem thử, kinh ngạc: “Hôm nay ăn xà lách luộc à!”

Nam Ngộ đứng cạnh cô, dùng khóe mắt vẽ lại từng sợi tóc của người bên cạnh. Dù đã in sâu vào tâm trí, nhưng chỉ lúc này đây, cô mới thấy vô cùng trân quý. Khi ánh mắt lướt đến đôi môi đang nói chuyện của Mạnh Gia Nhân, cô không tự nhiên nuốt nước bọt, khẽ nói: “Còn có ngô nữa.”

“Chỉ ăn cái này thôi á.” Mạnh Gia Nhân bĩu môi, đôi má phồng lên, trông có vẻ rất không hài lòng.

Trời ạ.

Sao lại có người đáng yêu đến thế chứ.

Nam Ngộ thực sự sắp tan chảy rồi.

Nhưng nghĩ lại, người đáng yêu thế này vốn dĩ không thuộc về mình.

Trái tim đang tan chảy của Nam Ngộ vỡ tan thành trăm mảnh.

“Chẳng phải cô đang gi/ảm c/ân sao?” Nam Ngộ nén nỗi đ/au, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất, “Ăn chút đồ thanh đạm thôi.”

Mạnh Gia Nhân tủi thân nói: “Nhưng trước đây cô toàn làm cho tôi rất nhiều món ngon, cô bảo những thứ đó rất tốt cho sức khỏe, ăn vào cũng không b/éo mà.”

Nam Ngộ không xin lỗi như trước nữa, mà nhìn thẳng vào Mạnh Gia Nhân.

Bề ngoài tưởng chừng không gợn sóng, nhưng nội tâm Nam Ngộ đang dậy sóng dữ dội--

Nhưng tôi nên lấy tư cách gì để tiếp tục làm những món ngon này cho cô đây?

Ban đầu tôi cũng chỉ là rảnh rỗi không có việc gì làm, cho đến khi tôi nhận ra khoảnh khắc tôi bất chấp mưa gió đi m/ua Tuyết mị nương cho cô, tôi đã hoàn toàn đổ gục.

Sau đó, mỗi lần cô cho là tình cờ gặp gỡ, đều là tôi đã vắt óc suy nghĩ để tìm cách gặp cô.

Nhưng kể từ ngày 31 tháng 5, câu “tôi yêu cô” cô nói ra một cách tự nhiên, đã khiến tim tôi như muốn nhảy ra ngoài, mãi chẳng thể bình yên.

Vì thế, tôi không thể đối xử với cô như một người bình thường nữa. Tình yêu khiến con người trở nên hèn nhát, để cô không phải suy nghĩ nhiều, tôi chỉ có thể rời xa cô.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
448
4 Mèo của anh Chương 15
6 Yêu Nhầm Chương 14
9 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Ngáy ngủ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Eo thon chim hoàng yến, lưỡi đao kẻ cầm quyền

Chương 33
Năm Thẩm Tri Dao 22 tuổi, cuộc đời bị ba thứ đè nặng đến mức cong cả lưng: hóa đơn chạy thận vì bệnh suy thận của mẹ, học phí luyện thi mỹ thuật của em gái, và những vệt sơn đỏ mà bọn cho vay nặng lãi tạt lên cửa phòng trọ. Trong một đêm mưa khi đang làm thêm nghề pha chế tại quán bar, anh đã lọt vào mắt xanh của trợ lý bên phía Cố Nghiên Từ. "Đôi mắt trong veo, cổ tay thanh mảnh, eo cũng rất thon." Tối hôm đó, anh nhận được một tấm danh thiếp. Chiều ngày hôm sau, anh đứng trước cửa kính sát đất ở tầng 41 của tòa cao ốc Kim Mậu, đặt bút ký vào bản thỏa thuận có thời hạn 1 năm.
Hiện đại
Tình cảm
25