Anh nghiêng đầu nhìn cậu, ánh đèn cây chiếu từ một bên, che khuất nửa khuôn mặt anh trong bóng tối, "Những gì cậu n/ợ tôi, không cần phải trả."
Thẩm Tri D/ao siết ch/ặt những ngón tay đang cầm cốc. Phòng khách yên lặng trong vài giây, chỉ còn tiếng vo ve trầm thấp của điều hòa trung tâm và tiếng phố thị xa xăm vọng lại.
Cậu cúi đầu nhìn mặt nước đang khẽ sóng sánh trong cốc, bóng hàng mi đổ dài trên gò má.
"...Vậy anh muốn gì?" Cậu hỏi.
Cố Nghiên Từ không trả lời ngay. Anh tựa người ra sau, lưng ghế sofa phát ra một tiếng kẽo kẹt khẽ khàng. Ánh mắt anh từ đôi mày mắt đang cụp xuống của Thẩm Tri D/ao trượt dần xuống những ngón tay đang cầm cốc--ngón út kia bị cậu bấm đến mức trắng bệch.
"Tối nay cậu uống bao nhiêu ly rồi?"
Thẩm Tri D/ao ngẩn ra: "Hai ly sâm panh, một ly nước trái cây."
"Vậy là chưa say." Cố Nghiên Từ nói, giọng điệu vẫn bình thản, "Đợi cậu say rồi tôi sẽ nói cho cậu biết."
Thẩm Tri D/ao ngước mắt nhìn anh. Biểu cảm của Cố Nghiên Từ rất nhạt, gọng kính vàng phản chiếu ánh đèn cây, che khuất hoàn toàn những cảm xúc trong đôi mắt ấy. Nhưng Thẩm Tri D/ao chú ý thấy ngón cái bàn tay phải đang đặt trên tay vịn sofa của anh vô thức miết nhẹ vào đầu ngón trỏ--cái thói quen nhỏ khi suy nghĩ đó.
Cậu đột nhiên đứng dậy. Đôi chân trần giẫm trên tấm thảm trước sofa, bước tới một bước rồi cúi người--đặt cốc nước trở lại bàn trà. Sau đó cậu đứng thẳng người, tiến lại gần nửa bước. Giờ đây cậu đang đứng trước đầu gối Cố Nghiên Từ, khoảng cách giữa hai người vô cùng hẹp.
Cậu cụp mắt nhìn cổ áo sơ mi đang mở của Cố Nghiên Từ, mảng da th!t xươ/ng quai xanh lộ ra dưới ánh đèn vàng ấm áp đang tỏa ra sắc màu nhu hòa.
"Ngày mai tôi không có tiết." Thẩm Tri D/ao nói. Giọng không cao, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Cố Nghiên Từ ngước mắt nhìn cậu. Từ góc độ của anh nhìn lên Thẩm Tri D/ao--đôi mắt trong veo, ẩn chứa ngọn lửa trong xươ/ng tủy ấy giờ đang hạ thấp nhìn anh, hàng mi đổ xuống một bóng râm rung động dưới đáy mắt. Cổ áo sơ mi của cậu lệch đi, vùng da sau gáy từng bị che kín cả đêm dưới lớp cổ cao giờ đây không chút che chắn phơi bày dưới ánh đèn, trên chiếc cổ trắng ngần là dấu răng nhạt màu thấp thoáng ẩn hiện.
Cố Nghiên Từ giơ tay lên. Những ngón tay móc vào chiếc cúc cuối cùng trên áo sơ mi của Thẩm Tri D/ao--anh cởi ra. Rồi đến chiếc thứ hai từ dưới lên. Chiếc thứ ba. Đầu ngón tay mỗi khi cởi từng chiếc cúc đều lướt qua làn da bên dưới--xươ/ng sườn, bên hông, phía trên bụng dưới.
Thẩm Tri D/ao đứng yên không động đậy, nhưng hơi thở lại nhanh đến mức có thể nhận thấy rõ rệt, lồng ngựk phập phồng ngày càng mạnh. Khi chiếc cúc cuối cùng được cởi ra, vạt áo sơ mi mở rộng sang hai bên, để lộ làn da ửng hồng vì căng thẳng bên dưới.
Ngón cái của Cố Nghiên Từ đặt lên bên hông cậu--vừa vặn ấn vào nốt ruồi bên eo phải, đầu ngón tay nhấn lên nốt ruồi nhỏ ấy mà chậm rãi day miết. Vòng eo Thẩm Tri D/ao cứng đờ, cả người run lên như thể vừa bị ấn vào một công tắc nào đó.
Bàn tay còn lại của Cố Nghiên Từ vươn tới, giữ lấy thắt lưng kéo cậu xuống. Đầu gối Thẩm Tri D/ao mềm nhũn, cả người quỳ sụp xuống sofa--chính x/ác hơn là quỳ trên đùi Cố Nghiên Từ. Hai tay cậu theo bản năng chống lên vai Cố Nghiên Từ để giữ thăng bằng, lòng bàn tay cảm nhận được sự săn chắc của cơ bắp ngay cả khi cách một lớp áo sơ mi.
Quá gần. Gần đến mức hơi thở quấn quýt, gần đến mức vạt áo sơ mi mở rộng của Thẩm Tri D/ao gần như dán vào cổ áo Cố Nghiên Từ, gần đến mức cậu có thể đếm rõ từng đường vân kim loại cực mảnh trên gọng kính của anh.
Tay phải của Cố Nghiên Từ rời khỏi hông cậu, dọc theo cột sống ấn nhẹ lên từng đ/ốt một, cuối cùng dừng lại sau gáy cậu--đầu ngón tay ấn lên nơi từng bị cắn, day day không nhẹ không nặng, như thể đang x/ác nhận dấu vết ấy vẫn còn đó.
"Vừa rồi cậu hỏi tôi muốn gì." Cố Nghiên Từ lên tiếng. Giọng nói dán sát vào vành tai cậu, thấp đến mức gần như bị nhịp tim lấn át.
Thẩm Tri D/ao nín thở. Đôi môi Cố Nghiên Từ áp vào--không phải cắn, mà là áp sát. Khi đôi môi đóng mở, nó cọ xát vào rìa vết răng trên vùng da sau gáy cậu, như thể đang đóng dấu. Sau đó anh lùi lại một chút, chóp mũi lướt qua đường xươ/ng hàm của Thẩm Tri D/ao, giọng khàn đặc:
"Muốn cậu nửa đêm không khóa cửa."
Vành tai Thẩm Tri D/ao đỏ rực hoàn toàn. Sắc đỏ lan từ vành tai xuống gáy rồi đến lồng ngựk đang phanh ra, một mảng lớn phấn hồng như tờ giấy xuyến được thấm bởi màu nước. Những ngón tay đang chống trên vai Cố Nghiên Từ co quắp lại, móng tay cắm qua lớp vải sơ mi vào bờ vai anh.
"Vậy thì anh không được toại nguyện rồi." Cậu nói, giọng khản đặc không ra hình th/ù gì, "Tối nay tôi đã khóa cửa rồi."
Cố Nghiên Từ nghiêng đầu nhìn cậu. Gần trong gang tấc, chóp mũi chạm chóp mũi.