Tôi trả lời một câu "vâng".
Sau đó tôi mở album ảnh, nhìn tấm ảnh tờ đơn màu đỏ kia, ngón tay đặt lên đó một lúc rồi không xóa.
Chương 4
Tôi thay đổi chiến thuật, không còn đối đầu trực diện nữa.
Tôi nhặt những mảnh giấy vụn mà mẹ chồng vứt đi về, dùng băng dính dán lại.
Có bốn mảnh giấy vụn, tôi phải căn chỉnh theo các mép bị x/é mất một hồi lâu mới ghép lại được.
Có một mảnh bị thiếu mất một góc nhỏ, mãi không khớp được, sau đó tìm thấy ở dưới đáy thùng rác.
Chữ viết trên tờ đơn đỏ vẫn còn nguyên vẹn, tôi chụp lại một tấm ảnh mới rồi lưu vào album bảo mật.
-- * --
Tôi không nhắc đến Kim Tuệ nữa.
Ba ngày tiếp theo, tôi vẫn nấu cơm như thường lệ, vẫn ngồi xem ti vi cùng bà.
Bà vặn âm lượng xuống mức thấp nhất, tôi cũng không nói gì.
Tôi cầm giẻ lau bàn, khi lau đến góc bàn trà thì khựng lại --
Vị trí từng đặt chiếc khăn đỏ đã trống không, ở đó phủ một lớp bụi mỏng.
-- * --
Sáng thứ Tư, mẹ chồng xỏ giày ra ngoài, bảo bà đi m/ua rau.
Bà mặc một chiếc áo khoác đã giặt đến bạc màu, mái tóc vuốt gọn gàng.
Tôi không vạch trần bà, lẳng lặng đi theo phía sau, nhìn bà rẽ vào con ngõ của Kim Tuệ.
Đầu ngõ có hàng ăn sáng, chảo dầu xèo xèo,
tôi vòng qua phía sau hàng quán.
Cách con đường, tôi nhìn thấy bà ngồi ở hàng thứ hai, nghe gã mặc áo blouse trắng giảng bài, trên bàn đặt một túi trứng gà.
Bà ngồi rất thẳng, như một học sinh tiểu học đang nghe cô giáo giảng bài.
Ánh mặt trời chiếu qua cửa kính, rọi lên mái tóc hoa râm của bà, bà tháo chiếc mũ ra.
Gã mặc áo blouse trắng đó chính là giảng viên tôi từng gặp.
Hắn cầm một thiết bị màu trắng nói: "Cộng hưởng lượng tử, kích hoạt tế bào."
Các cụ già ngồi dưới đều ngồi thẳng dậy.
Khi hắn nói, tay khẽ vẽ vòng tròn trên thiết bị, giọng không cao không thấp, như đang dỗ trẻ con.
Cách con đường, tôi chỉ nhìn thấy khẩu hình miệng của hắn, không nghe rõ hắn nói gì, nhưng hai chữ "kích hoạt" chắc chắn hắn đã nói rất nhiều lần.
Tôi không vào trong.
Tôi đứng ở trạm xe buýt chụp vài tấm ảnh, từ biển hiệu, băng rôn cho đến các cụ già đang xếp hàng nhận trứng, tất cả đều được chụp lại.
Chiếc xe tải nhỏ dán dòng chữ "Xe đưa đón miễn phí Kim Tuệ" đang đỗ ở đầu ngõ.
Lúc chụp tôi ngồi xổm xuống, giả vờ như đang buộc dây giày.
Có một ông lão đang đợi xe buýt liếc nhìn tôi, tôi mỉm cười với ông,
ông cũng cười đáp lại, không mảy may nghi ngờ.
-- * --
Buổi trưa mẹ chồng về, cất trứng vào tủ lạnh, nói: "Hôm nay mới phát, còn tươi lắm."
Tôi không tiếp lời, giúp bà xếp trứng ngay ngắn.
Bà đứng sau lưng tôi nhìn một lúc rồi nói: "Sao con không hỏi mẹ lấy ở đâu ra?"
Tôi nói: "Chắc là m/ua ở chợ rau thôi ạ."
Bà không đáp, xoay người bỏ đi.
-- * --
Buổi chiều tôi đến Ủy ban khu phố, tìm chị Lưu phụ trách công tác người cao tuổi.
Chị đang tưới nước cho chậu cây trầu bà trên bậu cửa sổ.
Tôi nói mình muốn tổ chức một buổi tọa đàm chống l/ừa đ/ảo dành cho người cao tuổi.
Chị đặt bình tưới xuống, lau tay.
"Giảng cho ai nghe?"
Chị Lưu lật sổ lịch trình, nói chiều thứ Bảy ba giờ có thời gian trống.
Chị hỏi tôi.
"Giảng cho ai nghe?"
Tôi nói: "Cho mẹ chồng tôi ạ."
Chị ngẩng đầu nhìn tôi, bình tưới vẫn cầm trên tay, hồi lâu không đặt xuống.
Chị Lưu nhìn tôi một cái: "Mẹ chồng em cũng đến Kim Tuệ à?"
Tôi gật đầu.
Chị thở dài,
mở ngăn kéo, lấy ra ba tờ đơn đăng ký khiếu nại, đều là về Kim Tuệ.
Nét chữ trên đơn không giống nhau, có đơn viết bằng bút xanh, có đơn bằng bút đen.
Chị nói: "Đều là hàng xóm cả."
Tôi cầm một tờ lên xem hai cái rồi đặt lại chỗ cũ.
Chị hạ thấp giọng nói.
"Chúng tôi đã báo lên quản lý thị trường, người ta bảo cần chuỗi bằng chứng."
"Em có thứ gì trong tay thì nộp lên, còn hiệu quả hơn chúng tôi ra mặt."
Khi nói, chị ngắt một chiếc lá vàng trên cây trầu bà, vo trong tay, định vứt vào thùng rác nhưng nhìn một cái lại bỏ vào chậu hoa.
Chị nói: "Lá cây làm phân bón cũng tốt."
-- * --
Tôi về nhà gom tất cả tờ rơi nhận trứng ba tháng qua của Kim Tuệ, ảnh chụp tờ đơn đỏ, danh thiếp của Tiểu Chu, lịch trình nghe giảng mỗi thứ Tư của mẹ chồng, tất cả cho vào túi giấy kraft, chụp ảnh lại và giữ bản lưu.
Những tờ rơi đó là dì Lý biết tôi cần dùng nên đã lục hết mấy tháng tờ rơi dì nhận được ở cửa Kim Tuệ đưa cho tôi.
Dây buộc của túi giấy kraft quấn quanh ngón tay tôi, quấn mấy vòng khiến da hằn lên vết đỏ.
-- * --
Tối đó tôi lại sang nhà dì Lý ở tòa bên cạnh,
nhờ dì chiều thứ Bảy qua rủ mẹ chồng cùng đi nghe giảng ở khu phố - dì là hàng xóm hai mươi năm của mẹ chồng, bà sẽ không nghi ngờ gì.
Dì Lý đang bóc đậu nành.
Nghe xong lời tôi, dì đẩy chậu đậu sang một bên.
"Chuyện của mẹ chồng cháu, dì nhìn thấy từ lâu rồi."
Dì nói thêm: "Chiều thứ Bảy dì vốn phải đi tập hát ở đội hợp xướng, thôi bỏ đi, tập hát tuần sau bù cũng được, ưu tiên việc của cháu trước."
-- * --
Chiều hôm sau, tôi đến Cục Quản lý thị trường quận, nộp tài liệu vào cửa tiếp nhận khiếu nại.