Ngày tôi nhảy lầu, dưới tòa nhà chật kín người đứng xem náo nhiệt.
Có kẻ hét lên sao vẫn chưa nhảy, tôi nhận ra đó là chồng mình.
Điện thoại rung lên một cái.
Tôi cúi đầu nhìn, trên màn hình hiện lên tin nhắn từ tài khoản phụ của anh ta.
Dòng chữ đó, đến tận bây giờ tôi vẫn thuộc lòng: “U/ng t/hư giai đoạn cuối sao còn chưa ch*t, đúng là làm khổ người khác.”
Gió lùa vào bộ quần áo b/ệnh nhân, nhưng tôi bỗng dưng không thấy lạnh nữa.
Tôi thu chân đã bước ra ngoài trở lại.
Chân tôi r/un r/ẩy, không phải vì sợ, mà vì đầu gối không còn trụ nổi nữa.
Tôi đ/á một viên sỏi nhỏ trên mép sân thượng rơi xuống.
Dưới lầu có người ch/ửi bới, giọng nhọn hoắt như móng tay cào lên bảng đen.
Giọng của Phương Lỗi lại vang lên từ đám đông: “Lề mề cái gì.”
Tôi nghe thấy có người bên cạnh cười theo.
Tôi nắm ch/ặt điện thoại, xươ/ng đùi đ/au như có ai đó đang dùng con d/ao cùn để cạo.
Cơn đ/au do di căn xươ/ng, bác sĩ nói giai đoạn cuối sẽ còn dữ dội hơn.
đ/au đến mức nước mắt chực trào ra, nhưng tôi không để nó rơi xuống.
Tôi không ngồi thụp xuống.
Ngón tay cào cào trên vỏ điện thoại, cào bong ra một mảng sơn nhỏ.
Tôi dùng ngón cái lau sạch lớp bụi trên màn hình.
Ảnh đại diện của cái tài khoản phụ kia tôi từng thấy, đó là cảnh đêm anh ta chụp khi đi công tác.
Lúc đó anh ta bảo là tài khoản công việc do đồng nghiệp đăng ký giúp.
Tôi nhìn vào bức ảnh đó, trong đầu chẳng có lấy một ý nghĩ nào, chỉ chằm chằm nhìn vào nó.
Ba tháng.
Bác sĩ nói tôi nhiều nhất chỉ còn ba tháng nữa.
Lời này được nói ra ngay trước mặt Phương Lỗi, lúc đó anh ta đang đứng ở cửa phòng b/ệnh, tay đút túi quần, hỏi tôi trưa nay ăn gì.
Đáng lẽ tôi muốn kết thúc một cách đường hoàng.
Ngay cả di thư cũng đã viết xong, viết ở mặt sau tờ hóa đơn tiền th/uốc, chỉ vỏn vẹn hai dòng.
Dòng đầu là xin lỗi con gái, dòng thứ hai là bảo con sau này đừng kết hôn quá sớm.
Gió thổi bay tờ hóa đơn khỏi tay tôi, tôi theo bản năng vươn tay ra chụp nhưng không kịp.
Tờ giấy lộn hai vòng trên không trung rồi bay sang phía bên kia sân thượng.
Tờ giấy càng bay càng xa, tôi không còn đuổi theo nó nữa.
Tôi nhìn chằm chằm vào nó, bỗng nhớ đến bài tập làm văn của con gái – nó viết về “Điều con sợ nhất”, nó viết là “Sợ mẹ không còn nữa, không có ai kiểm tra bài tập cho con”.
Cuốn vở đó vẫn còn đ/è dưới bàn trà ở nhà.
Chân tôi nhũn ra, ngồi thụp xuống.
Tôi quay người đi xuống theo lối thoát hiểm.
Đôi dép dưới chân trơn trượt, tiếng lạch cạch vang vọng khắp cầu thang.
Đầu gối nhũn ra, mỗi khi xuống một tầng tôi lại phải dừng lại, vịn tường thở dốc một lúc lâu, đầu gối run lên bần bật như sắp rã rời.
Phòng b/ệnh của tôi ở tầng mười hai, nhưng tôi không định quay về đó – nơi tôi muốn trở về là căn phòng b/ệnh cho phép tôi tìm lại chiếc điện thoại cũ.
Đi ngang qua khúc cua tầng năm, tôi đụng mặt hộ lý của phòng b/ệnh bên cạnh.
Cô ấy liếc nhìn tôi một cái, lúc cúi đầu nhìn điện thoại thì khẽ nhíu mày như đang x/ác nhận xem mình có nhận nhầm người không, rồi cô ấy nghiêng người tránh sang một bên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình.
Cô ấy đã quen với cảnh người sắp ch*t, thêm một người hay bớt một người, với cô ấy chẳng qua chỉ là một tờ giấy ký tên của gia đình và một chiếc giường trống.
-- * --
Trở về phòng b/ệnh, tôi vừa rút kim truyền dịch ra thì ngoài hành lang bỗng truyền đến tiếng bước chân vội vã, có người đang hét “Người trên sân thượng đâu rồi”, trong bộ đàm của bảo vệ vang lên tiếng ngắt quãng “B/ệnh nhân biến mất rồi”.
M/áu trên mu bàn tay rỉ ra, tôi dùng khăn giấy ấn ch/ặt, ấn hồi lâu mới cầm được m/áu.
Tim vẫn còn đ/ập lo/ạn nhịp.
Đèn báo ở trạm y tá sáng lên rồi lại tắt – không biết là do lỗi đường dây hay do người trực bận quá.
Không có ai đến kiểm tra phòng, tôi mới có thời gian lấy từ dưới gối ra chiếc điện thoại cũ đã bị lãng quên suốt ba năm nay.
Tôi lục trong tủ ra một chiếc điện thoại “cục gạch” chỉ lưu đúng ba số điện thoại, bọc hai lớp túi nhựa kín, nhét vào khe hở dưới chậu hoa trên bệ cửa sổ.
Đất dưới đáy chậu hoa đã khô khốc, ngón tay tôi dính một lớp bụi.
Trên bệ cửa sổ có một chậu cây trầu bà, là của gia đình b/ệnh nhân giường bên để lại, lá héo rũ, đất khô nứt nẻ.
Tôi chưa từng thấy ai tưới nước cho nó, nó cứ đứng chơ vơ trên bệ cửa sổ như vậy.
Hôm nay không biết thế nào, tôi lại nhìn nó một cái.
Tôi nhét điện thoại vào khe dưới chậu, ngón tay chạm vào lớp đất khô khốc, chậu trầu bà trên bệ cửa sổ nghiêng đi, tôi đưa tay chỉnh lại cho ngay ngắn.
Đây là thói quen để lại từ hồi còn làm phóng viên – luôn phải có một bản sao lưu không ai hay biết.
Cuộc gọi đầu tiên tôi gọi cho lão Trần.
Ông ấy đang trực đêm ở tòa soạn, chuông đổ bảy hồi mới bắt máy.
Tôi nói: “Điều tra chồng tôi, Phương Lỗi, dữ liệu thử nghiệm lâm sàng công ty anh ta có vấn đề, có người từng nhắn nhủ với tôi.”
Nói xong tôi ho sặc sụa, đầu dây bên kia chỉ nghe thấy tiếng tôi thở dốc.
Ông ấy không hỏi tôi tại sao.
Cách hai giây, ông ấy hỏi tôi đang ở đâu.
Tôi nói ở b/ệnh viện.
Ông ấy bảo biết rồi, rồi cúp máy.
Sau khi cúp máy, trong đầu tôi bỗng hiện lên một hình ảnh – hai năm trước Phương Lỗi ép tôi đi tiếp khách cùng anh ta, trong bữa tiệc có một nghiên c/ứu viên họ Trịnh nhân lúc mời rư/ợu đã ghé sát tai tôi nói một câu “Phóng viên Thẩm, dữ liệu công ty chồng cô có vấn đề”, nói xong mặt ông ta tái mét như nhìn thấy q/uỷ.