Tôi và cô bạn thân cùng ch*t trong một vụ t/ai n/ạn giao thông. Hai đứa dắt tay nhau bước lên đường Hoàng Tuyền, tiến vào điện Diêm Vương.
Trong điện, Diêm Vương nhìn sổ Sinh Tử, gạch xóa một hồi rồi ngập ngừng nói: "Hiện tại tỷ lệ sinh ở nhân gian thấp quá, chỉ còn vị trí ở s/úc si/nh đạo thôi. Bây giờ có hai chỗ, một là mèo cảnh, một là mèo hoang, hai ngươi... có muốn bàn bạc một chút không..."
Bạn thân Vương Thanh Thanh nhìn tôi, do dự nói: "Vãn Vãn, nếu tớ được làm mèo cảnh và tìm được một gia đình tốt, tớ nhất định sẽ chạy ra ngoài tìm cậu, c/ầu x/in chủ nhân nhận nuôi cậu, giống như kiếp trước, che mưa chắn gió, nuôi nấng cậu thật sung sướng."
Tôi nhìn ánh mắt khẩn thiết của cô ấy, chậm rãi gật đầu. Thật ra không phải tôi không biết ý nghĩ ích kỷ của cô ấy, chỉ là từ nhỏ tôi đã là trẻ mồ côi, chính bố mẹ cô ấy đã tài trợ cho tôi ăn học. Ngay cả khi cô ấy không nói, tôi cũng sẽ nhường suất mèo cảnh cho cô ấy. Thế nhưng, cách cô ấy làm như vậy vẫn khiến tôi cảm thấy đôi chút hụt hẫng.
Diêm Vương phất tay cho người đưa chúng tôi đi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã là một con mèo mướp hoang nằm thoi thóp trong bụi cỏ.
Tôi đợi cô bạn thân trong bụi cỏ suốt 6 tháng trời. Bất cứ ai muốn nhận nuôi tôi đều bị tôi nhe răng dọa chạy mất. Mãi đến khi hoàn toàn tuyệt vọng, biết cô ấy sẽ không đến tìm mình, tôi mới được một ông lão nhặt rác nhận nuôi.
Ông lão là người nhân hậu, dù sống bằng nghề nhặt rác nhưng chưa bao giờ để tôi chịu khổ. Tôi ngồi trên xe rác của ông, dù mưa hay nắng cũng không rời xa. Tôi thường giúp ông tha những món đồ hữu dụng trong thùng rác về cho ông. Kết quả là tôi bị người ta quay lại đăng lên mạng xã hội, bỗng chốc trở nên nổi tiếng, thành một chú mèo ngôi sao. Tôi và ông lão cũng từ đó mà có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nhưng ngày vui chẳng tày gang, chỉ mới được 3 tháng, tôi đã bị một con mèo b/ệnh mà ông lão tốt bụng mang về lây b/ệnh, rồi ch*t đi.
Sau này mới biết, con mèo b/ệnh đó chính là bạn thân đã chuyển kiếp. Trước khi nhắm mắt, tôi thấy con mèo đó thều thào hơi thở cuối cùng, nói với tôi: "Triệu Vãn Vãn, tớ không biết tại sao cậu luôn may mắn hơn tớ. Ngay cả khi tớ là con ruột của bố mẹ, họ vẫn luôn khen ngợi cậu, thiên vị đứa trẻ mồ côi là cậu. Tớ cứ tưởng tớ là mèo Ragdoll cao quý, còn cậu là con mèo hoang thấp kém, kiếp này tớ sẽ sống tốt hơn cậu. Kết quả là cậu vẫn may mắn như thế, được ông già nhặt rác nuôi mà vẫn sống tốt. Tớ cứ tưởng cậu sẽ ch*t trong bụi cỏ đó chứ, đúng là mạng cậu lớn thật". Nói xong, nó cũng nhắm mắt xuôi tay.
Thì ra là vậy, thảo nào kiếp này tôi không đợi được sự c/ứu rỗi từ cô bạn thân. Cũng may là gặp được ông lão, nếu không thì tôi đã sớm đầu th/ai chuyển kiếp từ lâu rồi.
Trong một thoáng thất thần, tôi lại thấy mình đứng trong điện Diêm Vương, vẫn là vị Diêm Vương đó, bên cạnh là cô bạn thân.
Tôi cứ ngỡ hai đứa lại đầu th/ai lần nữa, nhưng Diêm Vương lại hỏi: "Hai ngươi ai muốn làm mèo cảnh, ai muốn làm mèo hoang?"
Tôi và bạn thân vậy mà lại quay về điện Diêm Vương của kiếp trước!
Chưa đợi tôi lên tiếng, cô bạn thân đã vội vàng nói: "Để con làm mèo hoang, con sẵn lòng nhường cho bạn con được sống cuộc đời sung sướng!" Nói xong, cô ấy quay sang cười với tôi, nhưng nụ cười này mang theo chút mỉa mai.
Tôi thầm hừ lạnh trong lòng, hóa ra bạn thân cũng trọng sinh về thời điểm này.
Cô ấy muốn làm thì cứ làm thôi.
Tôi không biết kiếp trước cô ấy đã trải qua chuyện gì mà lại biến cuộc sống tốt đẹp thành ra như vậy.
Nhưng kiếp trước tôi cũng chỉ sống được 3 tháng sung sướng mà thôi. Có lẽ cô ấy chỉ nhìn thấy mặt hào nhoáng của tôi, chứ không thấy được nỗi khổ cực trước khi nổi tiếng.
Tôi không nói gì, coi như mặc định đồng ý với lời cô ấy.
Diêm Vương phất tay áo, vẫn cho người đưa chúng tôi đi đầu th/ai.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã nằm trong tủ kính của một cửa hàng thú cưng.
Đến ngày đầy tháng, tôi được gắn giá tiền.
"Ôi chao, con mèo Ragdoll này đẹp quá, nó đáng yêu thật đấy!" Tôi nghe giọng nói này rất quen thuộc, ngước mắt nhìn lên thì sững sờ, đó chính là mẹ của Vương Thanh Thanh, người tài trợ cho tôi kiếp trước. Mẹ Vương Thanh Thanh là một người rất nhiệt tình, kiếp trước thường xuyên mời tôi từ trường về nhà ăn cơm vào các dịp lễ tết, đưa tôi đi chơi cùng Vương Thanh Thanh. Thật ra tôi cũng biết, bà làm vậy phần lớn là để tôi dạy kèm thêm cho Vương Thanh Thanh, nhưng bà là ân nhân của tôi, tôi thấy đó cũng là điều nên làm. Thế nhưng, tôi không bao giờ ngờ được rằng chuyện này lại khơi dậy lòng đố kỵ của Vương Thanh Thanh.
Cô ấy hoàn toàn không hiểu được tâm ý tốt đẹp của mẹ mình, trái lại còn coi đó là biểu hiện của việc mẹ thiên vị tôi. Tôi cười khổ lắc đầu, cô ấy thật ng/u ngốc, nếu tôi có một người mẹ như vậy, tôi đã biết ơn không hết rồi.
Tôi còn đang cân nhắc xem có nên "thể hiện" một chút để thu hút sự chú ý của mẹ Vương hay không. Dù thấy mẹ bà là một lựa chọn tốt, nhưng tôi thật sự không muốn dính dáng gì đến Vương Thanh Thanh nữa.
Trời xui đất khiến, không đợi tôi kịp suy nghĩ, mẹ Vương đã chọn tôi và chuẩn bị thanh toán. Ba ngày sau, mẹ Vương đón tôi về nhà.
Vẫn là khung cảnh quen thuộc đó, chỉ có điều, mẹ Vương đã cẩn thận dọn dẹp riêng một căn phòng cho mèo.