Lưu Quế Phương há miệng, nước mắt rơi xuống trước: “Chị Tú Lan ơi, tôi có lỗi với chị... Đêm hôm Thư D/ao về nhà, con bé bắt đầu sốt, sốt đến hơn ba mươi chín độ. Tôi đưa nó đến trạm y tế thị trấn, bác sĩ bảo là cảm cúm, tiêm th/uốc rồi kê đơn. Nhưng cứ hạ sốt rồi lại sốt lại, tái đi tái lại, con bé không ăn được gì, ăn gì nôn nấy...”
“Tại sao không đưa nó lên b/ệnh viện lớn trên thành phố?”
“Tôi... tôi...” Lưu Quế Phương lau nước mắt, “Tiền trong nhà đều lấy đi m/ua nhà cho em trai nó rồi, kinh tế thực sự eo hẹp...”
Tôi tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy: “Không có tiền thì phải nói với tôi chứ! Đây là mạng người đấy!”
Lưu Quế Phương khóc càng dữ dội, một câu cũng không nói nên lời.
Tôi móc điện thoại ra, tìm số của Cảnh Xuyên rồi gọi. Điện thoại đổ chuông rất lâu mới bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói thiếu kiên nhẫn của Cảnh Xuyên: “Mẹ, làm gì đấy? Con đang đi làm.”
“Con mau đến nhà mẹ đẻ Thư D/ao cho mẹ!”
“Đến đó làm gì? Chẳng phải cô ấy vẫn ổn à?”
“Ổn à?” Tôi gần như gào lên, “Vợ con sắp ch*t đến nơi rồi mà con còn bảo nó ổn!”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng Cảnh Xuyên lại vang lên: “Mẹ, mẹ đừng làm quá lên, cô ấy chỉ đang làm mình làm mẩy thôi--”
“Trần Cảnh Xuyên!” Tôi ngắt lời nó, “Nếu con còn là đàn ông, thì bây giờ cút ngay đến đây cho mẹ!”
Tôi cúp máy, tay run lên vì gi/ận. Thư D/ao nằm trên giường, nước mắt lặng lẽ chảy ra, men theo thái dương trôi vào trong tai.
Tôi ngồi xổm bên mép giường, giúp con bé lau nước mắt: “Đừng sợ, có mẹ ở đây rồi, không ai được phép b/ắt n/ạt con.”
Chiều hôm đó, cuối cùng Cảnh Xuyên cũng đến. Vừa vào cửa, nhìn thấy dáng vẻ của Thư D/ao, nó cũng sững sờ.
“Sao lại ra nông nỗi này?” Nó cau mày hỏi.
“Sốt, sốt tái đi tái lại ba bốn ngày nay rồi.” Tôi gắt gỏng, “Mau đưa người vào b/ệnh viện thành phố đi.”
Cảnh Xuyên đứng cạnh giường, nhìn Thư D/ao, biểu cảm trên mặt rất phức tạp. Có ngạc nhiên, có một chút hối lỗi, nhưng nhiều hơn cả là một vẻ bực bội khó tả.
“Được rồi, thế thì đi b/ệnh viện.” Nó nói.
Chúng tôi đỡ Thư D/ao dậy, con bé đến đứng cũng không vững, hai chân mềm nhũn như sợi bún. Tôi và Cảnh Xuyên mỗi người một bên khoác tay con bé, đưa lên xe. Lưu Quế Phương bế cháu theo sau, khóc suốt dọc đường.
Đến b/ệnh viện thành phố, bác sĩ khoa cấp c/ứu nhìn tình trạng của Thư D/ao liền lập tức sắp xếp nhập viện. Lại một đợt kiểm tra, lấy mấy ống m/áu, làm điện tâm đồ và chụp X-quang ngựk.
Khi có kết quả, vẻ mặt bác sĩ rất nghiêm trọng.
“B/ệnh nhân hiện đang bị rối lo/ạn điện giải nghiêm trọng, cộng thêm suy dinh dưỡng, các chỉ số cơ thể đều rất kém. Chức năng tuyến giáp cũng không cải thiện, thậm chí còn tệ hơn lần kiểm tra trước.”
“Sao lại như vậy được?” Tôi sốt ruột, “Nó vẫn luôn uống th/uốc mà.”
“Uống th/uốc là một chuyện, nhưng cơ thể cô ấy cần một quá trình hồi phục. Thời gian qua cô ấy có ăn uống đầy đủ không? Có nghỉ ngơi tốt không?”
Tôi nhìn sang Lưu Quế Phương, bà cúi đầu không nói.
“Mấy ngày nay con bé hầu như không ăn uống gì,” tôi nói, “Liên tục sốt, ăn gì nôn nấy.”
Bác sĩ thở dài: “Thế này không được. Phải nhập viện điều trị, trước tiên bù điện giải, bổ sung dinh dưỡng, đồng thời điều chỉnh liều lượng th/uốc tuyến giáp. Ít nhất phải nằm viện một tuần.”
Làm xong thủ tục nhập viện, ổn định cho Thư D/ao xong xuôi thì trời đã tối. Đứa nhỏ khóc quấy không ngừng, Lưu Quế Phương bế nó đi lại dọc hành lang. Cảnh Xuyên ngồi trên ghế trong phòng b/ệnh, dán mắt vào điện thoại.
Tôi ra ngoài m/ua ít cháo về, muốn dỗ Thư D/ao ăn vài thìa. Con bé tựa vào đầu giường, nhắm mắt, hơi thở rất nông.
“Thư D/ao, uống chút cháo nhé?”
Con bé mở mắt, lắc đầu: “Mẹ, con không nuốt nổi.”
“Chỉ uống hai thìa thôi, cho đỡ cồn cào.”
Con bé miễn cưỡng há miệng, tôi đút cho nó một thìa nhỏ. Con bé ngậm trong miệng, phải mất rất nhiều sức mới nuốt xuống được. Thìa thứ hai chưa kịp đưa đến miệng, sắc mặt con bé đột nhiên thay đổi, người đổ về phía trước, nôn thốc nôn tháo.
Thứ nôn ra toàn là dịch màu vàng xanh, mang theo mùi chua loét.
Tôi vội vàng lấy chậu hứng, vỗ lưng cho con bé. Nó nôn một hồi lâu, cuối cùng nôn cả mật xanh mật vàng, cả người kiệt quệ tựa vào người tôi, thở dốc từng hồi.
Cảnh Xuyên ngồi trên ghế, đến cái mông cũng chẳng buồn nhấc lên. Nó chỉ ngẩng đầu nhìn một cái rồi lại cúi xuống xem điện thoại.
Khoảnh khắc đó, trong lòng tôi trào lên một cơn gi/ận dữ chưa từng có.
Tôi đặt chậu xuống, bước đến trước mặt Cảnh Xuyên, gi/ật phắt điện thoại trên tay nó.
“Mẹ làm gì thế?” Nó ngẩng đầu, vẻ mặt đầy bất mãn.
“Vợ con đang nôn mửa sống dở ch*t dở ở kia mà con còn ngồi chơi điện thoại?” Giọng tôi run lên, “Trần Cảnh Xuyên, con rốt cuộc có trái tim không?”
“Con ngồi đây thì làm được gì? Con đâu phải bác sĩ.” Nó lý lẽ.
“Con không thể giúp vợ vỗ lưng à? Không thể rót cốc nước sao? Không thể hỏi xem vợ có khó chịu không à?”
“Mẹ, mẹ đừng làm quá lên được không? Cô ấy chẳng phải chỉ bị cảm thôi sao? Ai mà chẳng có lúc ốm đ/au thông thường?”