Thái tử tưởng rằng tôi vẫn còn bực dọc chuyện của Tô Miên, bèn đưa tay chỉnh lại cổ tay áo cho tôi.
"A Loan, sau khi Tô Miên vào cung, ta sẽ cho nàng ấy ở nơi hơi vắng vẻ một chút, không để nàng ấy làm phiền sự thanh tịnh của nàng."
Tôi nhìn chàng.
"Ở nơi vắng vẻ không tốt đâu."
Chàng sững sờ.
Tôi từ tốn nói: "Nàng ấy đang mang th/ai, lại là người do chính tay Điện hạ đón vào cửa. Ở nơi quá hẻo lánh, người ngoài sẽ nói ta không dung nổi nàng ấy. Chi bằng sắp xếp ở điện Xuân Huy, gần Thái y thự, chăm sóc cũng thuận tiện hơn."
Thái tử nhìn tôi, sự ngạc nhiên trong mắt chàng còn sâu hơn cả ngày hôm qua.
Điện Xuân Huy là nơi tốt nhất trong Đông cung chỉ sau chính điện.
Kiếp trước, sau khi Tô Miên vào phủ, nàng ta ở tại Hiên Thính Trúc hẻo lánh nhất.
Đó là kết quả của trận cãi vã dữ dội giữa tôi và Thái tử.
Tôi tưởng rằng đặt nàng ta ở nơi xa xôi thì có thể giữ vững vị trí của mình.
Nhưng Thái tử ngày nào cũng đi vòng từ chính điện đến Hiên Thính Trúc, ngược lại khiến cả Đông cung đều biết, chàng thà đi đường vòng còn hơn là không đến thăm nàng ta.
Sau này Tô Miên sảy th/ai, Hiên Thính Trúc đường xa, thái y đến chậm, cũng trở thành cái cớ để nàng ta vu oan cho tôi.
Lần này, món hời như vậy tôi sẽ không bao giờ dâng tặng nữa.
Thái tử im lặng một lát, nắm lấy tay tôi.
"A Loan, nàng thực sự đã trưởng thành rồi."
Những dòng chữ phát sáng lập tức nhảy ra.
【Trưởng thành cái gì chứ? Đây rõ ràng là bị hắn thao túng rồi!】
【Nữ chính nàng tỉnh lại đi! Hắn khen nàng đại lượng, chính là muốn nàng tiếp tục nhường nhịn!】
【Tức ch*t mất, sao nàng lại nhường cung điện tốt cho nữ phụ chứ?】
Tôi liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.
Khi xe ngựa dừng lại trước cửa phủ họ Hoắc, cổng phủ mở rộng.
Cha mẹ đã chờ sẵn từ sớm.
Khoảnh khắc tôi xuống xe, hốc mắt mẹ đã đỏ hoe, nhưng vì Thái tử đang ở đó nên chỉ có thể hành lễ.
"Thần phụ bái kiến Thái tử Điện hạ, bái kiến Thái tử phi."
Tôi đỡ bà đứng dậy.
"Mẫu thân."
Bà nắm tay tôi rất ch/ặt, đầu ngón tay lạnh đến r/un r/ẩy.
Thái tử bước lên đỡ cha tôi, giọng điệu mang theo vài phần áy náy.
"Nhạc phụ, chuyện ngày hôm qua là con thất lễ rồi."
Cha hành lễ nói: "Điện hạ nói quá lời. Trong nhà xảy ra chuyện như vậy, thần cũng có lỗi vì thiếu quan sát."
Khi ông nói câu này, trên mặt không hề có chút gi/ận dữ nào.
Tôi biết, trong lòng cha h/ận thấu xươ/ng.
Tô Miên là con gái chị gái của mẹ tôi. Sau khi dì mất sớm, nhà họ Tô lụn bại, mẹ tôi thương nàng ta côi cút nên đón về phủ Hoắc nuôi dưỡng suốt mười năm.
Nhà họ Hoắc cho nàng ta ăn mặc, giáo dưỡng, thể diện, thậm chí của hồi môn khi xuất giá cũng đã chuẩn bị sẵn từ lâu.
Không ai ngờ rằng, nàng ta lại dây dưa với Thái tử.
Trong chính sảnh, trà vừa được dâng lên, Thái tử đã có chút ngồi không yên.
Ánh mắt chàng quét ra bên ngoài mấy lần.
Mẹ nhìn thấy cảnh ấy, thấp giọng nói: "Miên nhi vẫn còn ở từ đường."
Thái tử lập tức đặt chén trà xuống.
"Nàng ấy quỳ suốt một đêm sao?"
Mẹ thở dài.
"Không khuyên nổi. Cố thái y đã chờ bên ngoài suốt đêm, nàng ấy cũng không chịu để khám, chỉ nói mình có tội, không đáng sống."
Thái tử nhíu ch/ặt mày.
Tôi khẽ lên tiếng: "Điện hạ đi xem thử đi."
Chàng nhìn tôi.
Tôi nói: "Nếu con đi, e là nàng ấy càng không chịu đứng dậy. Điện hạ đi, nàng ấy chắc chắn sẽ nghe được vài câu."
Tay mẹ nắm lấy tay tôi siết ch/ặt lại.
Thái tử không do dự, lập tức đứng dậy.
"Ta đi xem sao."
Sau khi chàng đi, trong chính sảnh chỉ còn lại người nhà họ Hoắc.
Mẹ cuối cùng không nhịn được, thấp giọng nói: "Loan nhi, sao con có thể đồng ý chứ?"
Cha nhíu mày: "Phu nhân."
Nước mắt mẹ rơi xuống.
"Ta đã nhịn suốt cả một đêm. Nó là đứa trẻ do chính tay ta nuôi lớn, ta đối xử với nó chỗ nào không tốt? Nó làm ra chuyện như vậy, còn bắt con phải che giấu sự x/ấu hổ cho nó ngay trong ngày đại hôn."
Tôi lấy khăn tay lau nước mắt cho mẹ.
"Mẫu thân, nàng ấy đã có th/ai, Điện hạ cũng đã lên tiếng trước mặt bao người. Hôm qua nếu con làm lo/ạn, thì hôm nay người bị bàn tán sẽ chỉ là nhà họ Hoắc mà thôi."
Cha nhìn tôi, hồi lâu không nói gì.
Có lẽ ông cũng đã nhận ra.
Giọng điệu của tôi quá bình thản.
Bình thản đến mức không giống như người vừa bị đ/âm một nhát vào tim trong ngày tân hôn.
"Loan nhi." Cha trầm giọng hỏi, "Rốt cuộc con nghĩ thế nào?"
Tôi bưng chén trà lên, hơi nóng lan tỏa trước mắt.
"Trước hết cứ để nàng ta vào Đông cung."
Mẹ sốt ruột: "Con thực sự muốn để nó vào sao?"
"Phải."
Tôi đặt chén trà xuống, nhìn mẹ.
"Nàng ta ở lại nhà họ Hoắc, xảy ra bất cứ chuyện gì đều là trách nhiệm của nhà họ Hoắc. Nàng ta vào Đông cung, mới chính là người của Thái tử Điện hạ."
Mẹ sững sờ.
Cha chậm rãi nhìn tôi.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân vội vã.
Một nha hoàn chạy vào, quỳ xuống cửa, sắc mặt trắng bệch.
"Lão gia, phu nhân, Thái tử Điện hạ đã bế biểu cô nương ra rồi. Trên người biểu cô nương... thấy m/áu rồi ạ."
Sắc mặt mẹ thay đổi, vịn vào cạnh bàn đứng dậy.
Tôi đứng dậy trước một bước.
"Cố thái y đâu?"
"Cố thái y đã qua đó rồi ạ."
Tôi gật đầu.
"Mời quản sự đưa tất cả những người đã canh giữ ngoài từ đường tối qua đến tiền sảnh. Ai từng khuyên lời, ai từng đưa nước, ai từng gặp biểu cô nương, đều gọi đến cả."
Mẹ nhìn tôi.
Tôi vỗ nhẹ tay bà.
"Mẫu thân, đừng vội."
Kiếp trước, cũng là ngày lại mặt này.
Khi Tô Miên được Thái tử bế ra từ từ đường, dưới thân toàn là m/áu.
Lúc đó không có Cố thái y.
Chỉ có vị đại phu bình thường do nhà họ Hoắc mời đến, sợ hãi quỳ dưới đất nói rằng không giữ được đứa trẻ nữa.
Thái tử bế Tô Miên, nhìn cha mẹ tôi lạnh lùng, hỏi nhà họ Hoắc có phải nhất định muốn ép ch*t nàng ta hay không.
Mẹ tôi tức gi/ận đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Cha tôi không thể biện bạch.
Sau đó Tô Miên sảy th/ai, Thái tử đã ghi món n/ợ này lên đầu nhà họ Hoắc.