Trong nhà kho tối om, tôi không nhìn rõ mặt bà, nhưng trong đầu lại cuồn cuộn những chuyện cũ ở Bắc Cảnh. Những năm đó, Bùi D/ao luôn được mẹ ôm vào lòng. Biên quan lạnh giá, chị ta lại có bánh, có kẹo ăn.
Có lần tôi thèm quá, lén lấy một viên kẹo, bị mẹ đá/nh gần ch*t. Nhưng sau đó, tôi tận mắt thấy Bùi D/ao ném cả túi kẹo cho đứa bé ăn mày bên đường.
Tôi hỏi chị ta tại sao, chị ta bảo: "Mẹ gh/ét mày, nên đến kẹo cũng không cho mày ăn."
"Mẹ..." Đây có lẽ là lần cuối cùng tôi gọi bà như vậy.
Khi bà quay người định rời đi, tôi cuối cùng cũng hỏi ra câu hỏi đã đ/è nặng trong lòng từ nhỏ: "...Con cũng là con gái của mẹ, tại sao mẹ không yêu con?"
Không chỉ là không yêu, rõ ràng là... h/ận.
Đáp lại tôi chỉ có gió đêm, và một câu nói tan vào trong gió: "Ta chỉ mong con chưa từng là con gái của ta."
Tôi cử động thân thể tàn tạ, những mảnh vải vụn cùng với lá thư trong ngựk rơi xuống. Câu nói "Mẹ con vẫn còn thương con" của ông nội cũng theo những mảnh áo vụn rơi xuống đất, bị ngh/iền n/át vào bụi trần.
Khi trời sáng, tiền viện truyền đến tiếng động. Tiếng xe ngựa, tiếng nói chuyện, cả tiếng cười của Bùi D/ao, theo gió lọt vào. Mẹ đã đưa chị ta vào cung.
Tôi ngồi trên cây hòe già ở Đông viện, nhìn tất cả những điều này, khẽ nhếch môi. Một gian nhà kho cỏn con, làm sao nh/ốt được tôi.
Bùi D/ao cư/ớp ân tình của tôi, cư/ớp ngọc bội của tôi, để đổi lấy một cuộc hôn nhân bước lên mây. Giờ nhìn lại, chị ta có vẻ sắp thành công thật rồi.
Nhưng chúng không biết rằng, lỗ hổng của lời nói dối luôn luôn lọt gió.
Oái oăm thay, cái lỗ hổng mà chúng tạo ra lại chính x/ác là chỗ chí mạng.
Bùi D/ao căn bản chưa từng c/ứu ai. Chị ta từ nhỏ không đụng vào cung tên, không cưỡi ngựa dữ, năm đó khi Lăng Sóc rơi vào bầy sói, chị ta đang cuộn mình trong noãn các cùng mẹ c/ắt giấy dán cửa.
Cho nên chị ta vĩnh viễn không thể biết rằng, người tôi c/ứu ngày đó không chỉ có một mình Lăng Sóc. Phía sau ngài ấy còn có một người phụ nữ cải trang thành tỳ nữ--chính là người đứng đầu hậu cung hiện nay, Hạ Hoàng hậu.
Miếng ngọc bội đó cũng là do chính tay Hoàng hậu ban tặng.
Bùi D/ao đắc ý quên hết cả mình, đến vết nứt trên ngọc bội từ đâu mà có cũng chưa từng hỏi qua. Đến khi Hoàng hậu hỏi trước mặt mọi người, chị ta sẽ trả lời thế nào đây?
"Tướng quân, ngựa đã chuẩn bị xong, bất cứ lúc nào cũng có thể khởi hành." Phó tướng đứng dưới gốc cây, chắp tay hành lễ với tôi.
Tôi uống cạn ngụm rư/ợu cuối cùng trong bình, xoay người xuống cây.
"Vội gì chứ?"
"Theo ta ra cổng cung chờ, xem xong trò hay rồi đi."
Tôi cưỡi ngựa đến cổng cung. Mẹ và Bùi D/ao bị người ta ném từ trong cổng ra.
Khi tôi đến, họ đang quỳ trước bậc đ/á, dập đầu liên tục, bộp, bộp, bộp, mỗi cái đều để lại vết m/áu trên gạch xanh.
Tôi ghì cương ngựa dừng lại cách đó hai mươi bước, đứng xem.
Cổng cung từ từ mở ra, một lão thái giám mặc mãng bào đỏ chót bước ra.
"Thánh chỉ đến--"
Tiếng khóc của Bùi D/ao dừng bặt. Hai người ngẩng đầu lên, m/áu và nước mắt hòa vào nhau, lem luốc cả khuôn mặt.
Lụa vàng được mở ra, giọng lão thái giám sắc lẹm mà bình thản, từng chữ từng chữ giáng xuống: "...Bùi thị D/ao, mạo nhận ân tình, khi quân võng thượng, chứng cứ phạm tội đã rõ ràng. Từ nay về sau, tước bỏ phong hiệu Huyện chúa, giáng làm thứ dân, giam lỏng tại gia miếu, không có chiếu chỉ không được ra ngoài."
"Bùi môn Liễu thị, dạy con không nghiêm, dung túng con gái mạo công, tước bỏ cáo mệnh, thu hồi phong thưởng. Phủ đệ Bùi gia, phong tỏa chờ xét."
"Khâm thử."
Hai chữ cuối cùng rơi xuống, trên bậc đ/á im phăng phắc. Môi Bùi D/ao còn đang mấp máy, nhưng không phát ra được một chút âm thanh nào. Chị ta quỳ ở đó, đầu gối đã tê dại, cả người đổ ập về phía trước, hai tay chống lên phiến đ/á mới không ngã nhoài xuống.
Mẹ không lên tiếng. Lưng bà c/òng xuống thấp hơn, hai tay đan vào nhau đặt trước đầu gối, các đ/ốt ngón tay nắm ch/ặt, như muốn bóp nát thứ gì đó.
Hai cánh cửa lớn đỏ thẫm từ từ khép lại, khi tia sáng cuối cùng bị nuốt chửng, Bùi D/ao mới bật khóc thành tiếng.
Tôi quay đầu ngựa.
Móng ngựa gõ lên phiến đ/á, lộc cộc hai tiếng, rồi từ từ bước đi.
"Bùi Lang!!" Phía sau truyền đến tiếng thét x/é lòng của Bùi D/ao, "Đều là tại mày! Đều là tại mày!!"
Tôi ngoáy ngoáy tai, cười khẩy một tiếng.
"Giá!"
Ngựa phi nước đại. Gió lướt qua gò má, không còn khô khốc như ở Bắc Cảnh. Cả người nhẹ bẫng, như trút bỏ được gánh nặng đeo đẳng nửa đời người.
Ngày quân báo Bắc Cảnh về đến kinh thành, tôi đang quỳ trong từ đường. Phía sau bàn thờ là linh vị của cha và ông nội, tro hương rơi đầy trên án.
Cây cung cũ vẫn treo trên tường bên trái. Tôi vươn tay gỡ nó xuống, dùng tay áo lau sạch bụi, treo lại bên hông.
Rất nhẹ. Thứ đã vác suốt tám năm, đi một vòng rồi trở lại bên mình, ngược lại lại thấy nhẹ tênh.
Quản gia đứng ở cửa: "Tướng quân, trong cung có người đến."
Tôi đứng dậy bước ra sân, thái giám truyền chỉ đã đứng đợi sẵn. Lụa vàng mở ra, giọng nói sắc lẹm: "...Bùi Lang tiếp chỉ. Bắc Cảnh tình thế cấp bách, bộ hạ cũ của lão tướng quân không người đứng đầu. Trẫm phong ngươi làm Bình Bắc Đại tướng quân, thừa kế tước vị Trấn Bắc Hầu, ngày hôm nay dẫn ba ngàn kh/inh kỵ tiến quân về phía Bắc."
Tôi quỳ xuống tiếp chỉ: "Thần, tuân chỉ."
Phó tướng cùng hơn hai mươi lão binh đã đợi sẵn ngoài Ngọ Môn, giáp trụ tỏa ánh lạnh dưới nắng. Tôi xoay người lên ngựa.