Tiễn bước tốp khách chúc mừng cuối cùng, ta một mình đi dạo vào hoa viên, ngồi xuống dưới hiên hành lang. Mẹ chồng đã già, Lê D/ao đã sớm gả đi xa, Thiệu Hành cũng đi bái kiến thầy dạy. Ta sai nha hoàn về trước, một mình ngẩn ngơ ngắm nhìn hoa cỏ ngoài hiên.
Kiếp này, ta nhìn thấu mọi mưu tính của Tuyên Đạc, giam ch/ặt hắn trên giường b/ệnh để hắn mòn mỏi đến cuối đời, lại nuôi dạy được một đứa con trai thành tài. Tuổi thọ an ổn, hậu vận đáng kỳ vọng. Dường như ta lại thắng thêm một lần nữa.
Thế nhưng ta chẳng hề đắc ý. Kiếp trước ta trừ khử Lê D/ao, tự cho rằng mình đã phá được một ván cờ; kiếp này ta thề không vì một người đàn ông như thế mà làm vấy bẩn đôi tay, cuối cùng vẫn chính tay tiễn hắn một đoạn đường.
Hắn không hề oan uổng, nhưng đôi tay ta suy cho cùng cũng đã nhuốm m/áu.
Mặt trời lặn về tây, bóng tường cao đổ dài trên mặt đất, ngày càng kéo dài ra. Cây cỏ dần chìm vào bóng tối, như thể muốn tan chảy vào chân tường. Trong vườn không một bóng người, chỉ còn mình ta ngồi đó.
Thế cục có thể phá, nhưng người bị giam cầm thì khó thoát ra.
Chỉ là thứ giam cầm ta, rốt cuộc là tòa trạch viện bốn góc vuông vức này, hay là chính trái tim của ta đây.