Mẹ chồng ba bước gộp làm hai lao đến trước mặt Diệp Vi, chỉ tay vào mũi cô ta m/ắng nhiếc: "Đồ hồ ly tinh không biết x/ấu hổ! Chính mày quyến rũ con trai tao à? Còn dám vác mặt đến tận nhà nữa!" Diệp Vi bị bà m/ắng đến run bần bật, nước mắt trào ra ngay lập tức. Cô ta theo bản năng nhìn về phía Thẩm Khác, ánh mắt đầy vẻ cầu c/ứu. "Dì ơi, không phải thế đâu, không phải như dì nghĩ đâu..." Cô ta vừa khóc vừa thanh minh, "Là Thẩm Khác... là anh ấy gọi con đến, anh ấy nói chị Mạnh không có nhà..."
Câu nói này chẳng khác nào một gáo dầu đổ vào đống lửa. "Mày còn dám già mồm!" Mẹ chồng tức đến run người, giơ tay định đá/nh tới. "Mẹ!" Tôi lên tiếng ngăn bà lại. Tất cả mọi người đều nhìn tôi. Tôi bước đến bên cạnh Diệp Vi, nhìn gần khuôn mặt trẻ trung này. Cô ta khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, da dẻ căng mịn, giữa hàng chân mày lộ rõ vẻ tinh ranh tự phụ. "Thư ký Diệp, đừng khóc nữa." Tôi rút một tờ giấy ăn trên bàn trà đưa cho cô ta, "Cô không phải có tin vui muốn thông báo sao? Bây giờ người đông đủ rồi, nói đi."
Diệp Vi sợ sệt nhận lấy tờ giấy, lau đi những giọt nước mắt vốn chẳng rơi được bao nhiêu. Sau đó, như thể lấy hết can đảm, cô ta ngẩng đầu nhìn bố mẹ Thẩm Khác, "bịch" một tiếng quỳ xuống. "Chú, dì, con có lỗi với hai người! Con có lỗi với chị Mạnh! Nhưng con và Thẩm Khác là yêu nhau thật lòng! Con... con có th/ai rồi, là con của Thẩm Khác!" Cô ta vừa khóc vừa nói, tay không quên xoa lên bụng dưới phẳng lì của mình. Đến lúc này, phòng khách hoàn toàn n/ổ tung.
"Đồ tiện nhân! Mày còn dám nhận à!" Mẹ chồng tức đến suýt ngất, chỉ tay vào cô ta, ngón tay r/un r/ẩy không ngừng. Bố chồng sắc mặt khó coi đến cực điểm, không nói một lời, nặng nề đổ ụp xuống ghế sofa, lồng ngựk phập phồng dữ dội. Thẩm Khác cuối cùng cũng động đậy. Anh ta lao tới một bước - không phải lao về phía Diệp Vi, mà là lao về phía tôi. "Mạnh Phồn Đăng!" Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, như con thú dữ bị dồn vào đường cùng, "Cô thỏa mãn chưa? Cô làm đảo lộn cả cái nhà này lên, cô thỏa mãn rồi chứ?"
"Tôi thỏa mãn?" Tôi nhìn anh ta, cảm thấy vô cùng nực cười, "Thẩm Khác, người đi gây họa bên ngoài làm bụng người khác to là anh, người phản bội hôn nhân cũng là anh. Giờ anh lại quay sang chất vấn tôi?"
"Tôi không có!" Anh ta gào thét phủ nhận, "Là do cô ta! Là cô ta quyến rũ tôi! Đứa bé này còn chưa chắc là của ai đâu! Mạnh Phồn Đăng, cô tin anh, người anh yêu là em!" Anh ta vừa nói vừa định nắm lấy tay tôi, gương mặt đầy vẻ hối h/ận và si tình. Thật là một diễn viên giỏi. Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm của anh ta. "Thẩm Khác, giờ nói những lời này, không thấy quá muộn rồi sao?" Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, "Hơn nữa, anh nghĩ là tôi còn tin được sao?"
Diệp Vi quỳ dưới đất nghe thấy lời anh ta, tiếng khóc nghẹn lại, không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn anh ta. "Thẩm Khác, sao anh có thể nói như vậy? Anh từng nói sẽ ly hôn với chị ta để cưới em! Anh nói người anh yêu là em mà!"
"Cô c/âm miệng cho tôi!" Thẩm Khác quay lại gầm lên với cô ta, "Tôi đã bao giờ nói những lời đó chưa? Cô đừng có ở đây mà ngậm m/áu phun người!"
"Anh..." Diệp Vi tức đến mức không nói nên lời, lần này nước mắt rơi thật rồi. Một màn kịch lớn với chồng chối tội, nhân tình khóc lóc, mẹ chồng mắ/ng ch/ửi, diễn ra náo nhiệt ngay trong phòng khách nhà tôi. Tôi như người ngoài cuộc, lạnh lùng đứng xem. Đợi đến khi họ quậy chán, khóc mệt, m/ắng không nổi nữa, tôi mới chậm rãi lên tiếng.
"Quậy đủ chưa?" Giọng không lớn, nhưng khiến tất cả đều im bặt. Tôi bước đến cạnh bàn trà, cầm lấy tập hồ sơ bằng giấy kraft đó lên. "Thẩm Khác, vừa rồi anh nói tôi vu khống anh, nói anh không biết cô ta có th/ai, nói đứa bé chưa chắc đã là của anh." Tôi đ/ập tập hồ sơ xuống bàn, một tiếng "bộp" vang lên khô khốc, "Anh có dám đứng trước mặt bố mẹ, nói lại những lời vừa rồi một lần nữa không?" Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, từng chữ từng chữ hỏi. Yết hầu anh ta chuyển động lên xuống, mồ hôi lạnh chảy dài từ thái dương. Anh ta nhìn tập hồ sơ đó, sự sợ hãi trong ánh mắt gần như tràn ra ngoài. Anh ta biết, những thứ đựng bên trong đó có thể đóng đinh anh ta vào chỗ ch*t.
"Tôi..." Anh ta há miệng, nhưng không thốt ra nổi một âm tiết trọn vẹn. Tôi cười. "Không dám nữa à?" Tôi thay anh ta mở tập hồ sơ, rút ra một xấp giấy, ném xuống sàn nhà trước mặt anh ta. Giấy tờ vương vãi khắp nơi. Trên cùng là một bản báo cáo khám th/ai. Trên tờ siêu âm, một túi th/ai nhỏ xíu hiện lên rõ ràng. Tiêu đề ghi tên Diệp Vi. Ngày tháng là chiều hôm nay.
"Thư ký Diệp vì muốn chia sẻ tin vui với anh sớm nhất, đến báo cáo cũng chụp ảnh gửi cho anh. Tiếc là, lúc đó anh đang tắm." Tôi chậm rãi nói. Sau đó tôi lại cúi người nhặt thêm vài tờ giấy nữa. "Đây là vé máy bay và hóa đơn khách sạn khi hai người đi Tam Á tháng trước, năm ngày bốn đêm, phòng giường đôi lớn."
"Đây là biên lai thanh toán chiếc vòng tay Cartier anh m/ua cho Diệp Vi ở trung tâm thương mại Vạn Tượng tháng trước nữa, một trăm ba mươi nghìn, quẹt thẻ phụ của nhà chúng ta."
"Ồ, còn cái này nữa." Tôi nhặt tờ giấy cuối cùng lên, đó là bản sao kê ngân hàng, "Ba tháng trước, anh chuyển năm trăm nghìn từ tài khoản công ty sang tài khoản cá nhân của cô ta. Anh nói với tôi đó là khoản tiền cho một khách hàng quan trọng. Thẩm Khác, 'khách hàng' này của anh, đúng là 'quan trọng' thật đấy."
Tôi nói đến đâu, mặt Thẩm Khác lại trắng bệch thêm một phần. Sắc mặt bố mẹ chồng cũng chìm xuống từng chút một. Diệp Vi đã quên cả khóc, cô ta nhìn những bằng chứng dưới đất, trong mắt thoáng hiện lên vẻ đắc ý và khoái cảm. Trong mắt cô ta, đây đều là bằng chứng cho thấy Thẩm Khác yêu cô ta. Thẩm Khác r/un r/ẩy toàn thân, anh ta nhìn tôi như nhìn một con quái vật. "Cô... cô điều tra tôi?"
"Không." Tôi lắc đầu, "Tôi chỉ đang kiểm kê lại xem rốt cuộc mình đã mất mát bao nhiêu." Tôi nhìn anh ta, nhìn cả bố mẹ anh ta đang ngây như phỗng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở bụng dưới của Diệp Vi. "Bây giờ, nhân chứng vật chứng đều đủ cả. Thẩm Khác, anh còn muốn diễn tiếp nữa không?"