Trong phòng b/ệnh im phăng phắc, hồi lâu sau, cô nghe thấy Thẩm Yến Chu dường như thở dài một tiếng. Sau đó, cửa phòng đóng lại.
Đến tối, Kiều Thiển Thiển xách giỏ trái cây đến. Cố Minh Vi liếc nhìn một cái, bên trong toàn là xoài - thứ khiến cô bị dị ứng.
“Chị ơi, em thực sự không cố ý đâu…”
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cô đã nghe Kiều Thiển Thiển nói vô số lần cụm từ “không cố ý”.
Gọi Thẩm Yến Chu là “chồng”, không cố ý.
Trước mặt cô khoe khoang Thẩm Yến Chu luôn đưa ả đi bay cùng, không cố ý.
Chiếm đoạt tiệc sinh nhật của cô, hại cô bị dị ứng, không cố ý.
Cố Minh Vi mệt mỏi tột cùng, hiếm khi không còn tâm trí đối đầu, cô nghiêm túc quan sát ả. Vẻ mặt chực trào nước mắt ấy, bảo sao đàn ông không đ/au lòng cho được. Nghĩ vậy, cô cầm cốc nước, tạt lớp nước mỏng bên trong lên mặt mình, rồi dùng sức ném mạnh xuống sàn.
Khi Thẩm Yến Chu nghe tiếng chạy đến, cô nhanh chân hơn một bước lên tiếng: “Cô gái nhỏ của anh hại tôi dị ứng chưa đủ, còn khiêu khích rồi tạt nước vào tôi.”
Kiều Thiển Thiển sững sờ tại chỗ, không ngờ mình lại bị chơi một vố.
“Anh Yến Chu, em không có--”
Thẩm Yến Chu xoa đầu ả an ủi, quay người lấy chổi dọn dẹp đống mảnh thủy tinh trên sàn. Vừa quét anh vừa nói: “Cố Minh Vi, em phải thiếu tự tin đến mức nào mới dùng loại th/ủ đo/ạn hạ lưu này để h/ãm h/ại Thiển Thiển chứ?”
“Đại tiểu thư như em trước kia chẳng phải kh/inh thường những việc này nhất sao? Sao nào? Vì một người đàn ông mà cam tâm hạ thấp bản thân thành người mà mình từng coi thường à?”
Có lẽ vì liên quan đến Kiều Thiển Thiển, những lời này của Thẩm Yến Chu không hề nể nang cô chút nào.
Sắc mặt Cố Minh Vi tái nhợt, một hơi nghẹn ở cổ họng không sao nuốt trôi. Cô gượng cười.
“Phải rồi, tôi đã thảm hại đến thế này rồi. Tôi cứ tưởng dù anh có nhìn ra, thì cũng vì nể tình tôi đang nằm viện mà nói giúp tôi một câu chứ.”
“Đáng tiếc, trái tim anh vĩnh viễn không bao giờ nghiêng về phía tôi.”
Cô đợi một lúc, không thấy hồi đáp, bèn quay đầu nhìn sang. Thẩm Yến Chu đã dọn dẹp mảnh vỡ xong, đang nhỏ giọng dỗ dành Kiều Thiển Thiển bị h/oảng s/ợ, chẳng hề nghe thấy những gì cô nói.
Cố Minh Vi đột ngột chộp lấy mọi thứ có thể cầm được bên cạnh, dồn sức ném về phía họ.
“Cút! Đừng có ân ân ái ái trước mặt tôi!”
Thẩm Yến Chu che chở cho Kiều Thiển Thiển bỏ đi. Trước khi đóng cửa, anh liếc nhìn người phụ nữ đang gồng mình không chịu khuất phục trên giường b/ệnh.
“Vi Vi, em vẫn nên sửa cái tính tiểu thư ấy đi, nếu không chỉ đẩy đàn ông ra xa hơn mà thôi.”
“Rầm!”
Lại một chiếc cốc nước ném tới. Thẩm Yến Chu nhanh tay nhanh mắt đóng cửa lại, không bị trúng.
Cố Minh Vi đổ ập xuống giường, thở hổ/n h/ển, muốn cười mà đ/au đến toát mồ hôi lạnh.
Chuyện cô bị dị ứng, cô không cho cha biết. Một là vì cha đã cao tuổi, cô không muốn ông phải lo lắng cho mình. Hai là vì sắp tới có tiệc gia đình nhà họ Cố, cô cần duy trì vẻ ngoài hòa bình.
Nhà họ Cố là danh gia vọng tộc, coi trọng nhất là tiệc gia đình và thể diện. Vì vậy, ba ngày trước cô đã gọi điện thông báo cho Thẩm Yến Chu: “Tiệc gia đình ba ngày nữa, dù anh có phải giả vờ thì cũng phải giả cho trót.”
Người nghe điện thoại là Kiều Thiển Thiển.
“Chị ơi, chị tìm anh Yến Chu ạ? Anh ấy vừa tan làm, đang tắm, có cần em chuyển lời giúp chị không?”
Cố Minh Vi dập máy ngay lập tức.
Ngày tiệc gia đình, cô mới lại nhìn thấy Thẩm Yến Chu. Người đàn ông trong bộ vest xám đậm, tôn lên bờ vai rộng eo hẹp, vẻ ngoài vô cùng xuất chúng. Kiều Thiển Thiển đi bên cạnh anh, mỉm cười ngọt ngào khoác tay anh.
Nụ cười trên mặt Cố Minh Vi đông cứng lại. Các vị khách có mặt đều là những người tinh đời, sao không nhìn ra vợ chồng họ đang rạn nứt. Những lời xì xào bàn tán lập tức lan rộng.
Vì giữ thể diện, Cố Minh Vi không phát tác tại chỗ, tiếp tục tươi cười chào hỏi từng người. Chờ đến khi vòng giao tiếp kết thúc, cô mới kéo Thẩm Yến Chu vào góc, giọng điệu không cho phép nghi ngờ: “Để cô ta đi đi, cha tôi dạo này huyết áp cao, không chịu nổi kí/ch th/ích đâu.”
Thẩm Yến Chu không để tâm: “Thiển Thiển chưa từng thấy những dịp này, chỉ đến mở mang tầm mắt thôi, em đừng có mà ép người quá đáng.”
Cố Minh Vi nhìn chằm chằm anh, lồng ngựk phập phồng dữ dội. Cô hoàn toàn không có thời gian đôi co với Thẩm Yến Chu về những chuyện này, rất nhanh sau đó đã bị gọi lên sân khấu phát biểu.
Cô hít sâu một hơi, điều chỉnh trạng thái rồi bước lên bục. Màn hình lớn phía sau sáng lên. Không phải là bản trình chiếu PPT cô đã chuẩn bị, mà là--
Từng tấm ảnh chụp màn hình tin nhắn!
Trên ảnh, một bên là ảnh đại diện của Thẩm Yến Chu, một bên là tên ghi chú của Kiều Thiển Thiển.
【Thẩm Yến Chu: Hôm nay bay Paris, mang cho em loại bánh macaron em thích nhất nhé.】
【Thiển Thiển bảo bối: Biết rồi ạ, anh là tốt nhất~】
Những ảnh chụp màn hình tin nhắn cứ thế cuộn lên từng tấm một. M/áu toàn thân Cố Minh Vi như đảo ngược, sau đó cô lập tức phản ứng lại, rút dây nguồn. Nhưng đã quá muộn.
Dưới sân khấu đã vang lên những tiếng xì xào bàn tán, bàn tay cầm gậy của cha Cố cũng đang r/un r/ẩy nhẹ.
“Chị ơi, tại sao chị phải s/ỉ nh/ục em trước mặt mọi người như vậy?!”
Trong đám đông, Kiều Thiển Thiển hét lên một tiếng, rồi che mặt loạng choạng chạy ra ngoài.
“Thiển Thiển!”
Sắc mặt Thẩm Yến Chu thay đổi đột ngột, cũng chạy theo ra ngoài. Hội trường tiệc tùng như n/ổ tung. Cố Minh Vi đứng trên sân khấu, chỉ cảm thấy cả thế giới đang xoay chuyển. Cô không biết mình đã xuống sân khấu như thế nào, rồi an ủi khách khứa, rót rư/ợu xin lỗi từng người ra sao.
Hai tiếng sau, cô tiễn vị khách cuối cùng ra về, cuối cùng mới có thời gian ngồi xuống thở phào một hơi.