Tôi quay người định đi, anh ta lại như chợt nhớ ra điều gì, luống cuống tay chân lấy trong lòng ngựk ra một chiếc hộp nhung, nhét vào tay tôi: "Là sợi dây chuyền của anh trai em. Những năm qua anh luôn mang theo bên mình, nghĩ rằng nếu em có quay về, nhất định phải trao trả lại cho em ngay lập tức."
Tôi mở hộp ra.
Sợi dây chuyền vẫn y nguyên như trong ký ức.
Tim tôi thắt lại một nhịp.
Năm đó, tôi vốn định mang nó theo đến phương Nam, để lại cho Tang Niệm.
Giờ đây cảnh còn người mất.
Vật đã về, nhưng người thì chẳng còn nữa.
Anh ta vội vã giải thích: "Năm đó anh không hề cầm cố nó. Anh chỉ là... chỉ là mang nó đến Kinh Thành thôi."
"Anh cứ tưởng làm vậy thì em sẽ không đi."
"Khoảng thời gian đó anh luôn cảm thấy em sắp rời đi, lại tự an ủi mình là ảo giác."
Giọng anh ta càng lúc càng lộn xộn, như có quá nhiều lời muốn nói, tất cả đều nghẹn ứ nơi cổ họng.
"Khương Sơ, lúc đó anh..."
"Nếu như anh không..."
Càng vội vàng, anh ta càng không nói được một câu hoàn chỉnh, dần dần đôi mắt đỏ hoe.
Tôi khẽ nói: "Đều qua cả rồi."
Hạ Vọng Thư sững người.
Ánh sáng nơi đáy mắt anh ta, từng chút từng chút một vụn vỡ.
Tôi bước qua bên cạnh anh ta.
Ở phía sau, bỗng nhiên anh ta lại vội vã, khàn giọng hét lên một tiếng: "Khương Sơ, xin lỗi em. Thực sự xin lỗi em."
Bước chân tôi khựng lại một nhịp.
Cuối cùng, vẫn không quay đầu.
Tôi ở lại Tân Thành, quay về b/ệnh viện.
Thỉnh thoảng nghe đồng nghiệp kể lại, mẹ của Thẩm Tuế Ninh đã mất từ ba năm trước vì u/ng t/hư gan.
Đồng nghiệp cảm thán, bảo rằng người ta không thể cứ giả vờ ốm mãi, giả vờ lâu quá rồi cũng thành thật.
Thẩm Tuế Ninh gào khóc thảm thiết, đòi Hạ Vọng Thư phải cưới mình, đêm đêm trèo tường vào khu gia binh, đến tận quân doanh khóc lóc làm lo/ạn.
Sau vài lần bị cảnh sát bắt đi, người dần trở nên đi/ên lo/ạn.
Sau đó, nghe nói đã vào b/ệnh viện t/âm th/ần.
Kể từ đó, tôi không còn nghe tin tức gì về cô ta nữa.
Mùa đông năm tôi bốn mươi tuổi, phía Tây xảy ra động đất.
Quân khu phái một đội quân đến chi viện, b/ệnh viện nơi tôi làm việc cũng thành lập đội y tế.
Tôi vốn đã đăng ký, nhưng trước lúc xuất phát lại bất ngờ sốt cao, buộc phải ở lại Tân Thành.
Đêm tuyết đó, tôi trực ca.
Ngoài cửa sổ, tuyết dày làm g/ãy cả cành cây.
Đồng nghiệp vội vã chạy vào gọi tôi: "Phía Tây gọi điện đến, có người tìm cậu."
Đầu óc tôi choáng váng, đi đến phòng trực, nhấc ống nghe lên.
Bên kia điện thoại chỉ có tiếng nhiễu sóng rít lên, chẳng nghe rõ điều gì.
Tôi đợi rất lâu, khi gần như sắp cúp máy, bên kia thấp thoáng truyền đến một tiếng: "Khương Sơ."
Giọng nói biến dạng, không giống tiếng người ở nhân gian.
Tôi cầm ống nghe, đứng lặng trong phòng trực vắng lặng.
Lại là một hồi tạp âm kéo dài.
Thật lâu sau, tôi mới mơ hồ nghe thấy vài chữ: "Thật ra anh..."
Sau đó, hoàn toàn chẳng còn gì nữa.
Tôi cúp điện thoại.
Quay về phòng trực, chìm vào một giấc ngủ rất dài.
Khi tỉnh dậy, nghe tin Hạ Vọng Thư đã qu/a đ/ời.
Tại vùng chấn động phía Tây, có kẻ thừa cơ hỗn lo/ạn tr/ộm cắp cư/ớp bóc, làm bị thương một cô gái.
Hạ Vọng Thư trong lúc kh/ống ch/ế bạo lo/ạn đã bị kẻ thủ á/c đ/âm trúng chỗ hiểm.
Điều kiện y tế vùng thiên tai thiếu thốn, cấp c/ứu mấy tiếng đồng hồ vẫn không thể c/ứu được anh.
Tôi xem hồ sơ ghi chép về sự ra đi của anh.
Khoảng cách với thời điểm anh gọi cuộc điện thoại đó, chỉ vỏn vẹn mười mấy phút.
Tôi không biết trong hoàn cảnh nào anh đã gọi cuộc điện thoại đó.
Nửa câu nói cuối cùng anh muốn nói, cũng đã mãi mãi tan biến theo tiếng nhiễu sóng.
Trận tuyết đó rơi rả rích suốt một tuần.
Tôi ôm hoa đến nghĩa trang thăm anh trai và Tang Niệm, vừa vặn gặp một đội quân nhân đang làm lễ tang cho Hạ Vọng Thư.
Gió thổi tuyết bay m/ù mịt.
Tôi đứng lặng từ xa.
Bỗng nhiên nhớ lại rất nhiều năm trước, anh nắm tay tôi, bước qua vạn dặm băng tuyết.
Anh nói với tôi: "Em đừng sợ. Sau này, nhà họ Hạ chính là nhà của em."