“Cận Chiêu.” Chu Khải tự mình nói tiếp, “Anh ta hỏi tôi cô sống có tốt không, An An đã cao lớn hơn chưa, còn hỏi cô có hay tăng ca buổi tối không, có ăn cơm đúng giờ không.”
Tôi nhấp một ngụm nước cam.
“Anh trả lời thế nào?”
“Tôi nói cô ấy sống rất tốt. Rồi anh ta rời đi.”
Chu Khải liếc nhìn tôi một cái.
“Lúc sắp đi, anh ta có xin lễ tân một bó hoa, bảo đặt trên bàn làm việc của cô, không cần để lại tên.”
“Anh ta bảo cô sẽ biết là anh ta tặng.”
Tôi cúi đầu nhìn mặt bàn.
Trên bàn làm việc đúng là có thêm một bó hoa nhỏ.
Cúc họa mi trắng.
Loại hoa tôi cầm trong tay vào ngày chúng tôi kết hôn.
Không ngờ anh ấy vẫn nhớ.
Trong suốt năm năm, anh đã quên bao nhiêu là chuyện.
Quên An An dị ứng đậu phộng, quên báo cáo khám sức khỏe của tôi, quên cả bảy cuộc điện thoại tôi từng gọi.
Vậy mà anh lại nhớ bó hoa cưới của tôi là cúc họa mi trắng.
Tôi cầm bó hoa lên, đặt lên bậu cửa sổ.
Không vứt đi.
Cứ để mặc nó tự héo tàn vậy.
Ba ngày sau, trong hòm thư phụ huynh ở trường mẫu giáo của An An, tôi nhìn thấy một lá thư viết tay.
Cận Chiêu viết cho An An.
Trên phong bì viết “Gửi An An”, nét chữ xiêu vẹo, như thể cố tình bắt chước nét chữ non nớt của trẻ con.
Bên trong là một tấm thiệp:
“An An, bố trước đây làm chưa đủ tốt, bố xin lỗi con. Con phải ăn uống đầy đủ, không được chạm vào đậu phộng, nhớ mặc thêm áo, đừng để mẹ phải lo lắng. Bố mãi mãi yêu con.”
An An chưa biết chữ, là tôi đọc cho thằng bé nghe.
Đến câu cuối cùng, An An ngước mặt lên hỏi tôi:
“Mẹ ơi, tại sao bố không tự miệng nói với con?”
Tôi ngồi xổm xuống, thắt lại khăn quàng cổ cho con.
“Vì bố làm chuyện sai trái, bố không còn mặt mũi nào để gặp con.”
“Vậy sau này bố có sửa đổi không mẹ?”
“...” Không biết nữa.
“Vậy mẹ đã tha thứ cho bố chưa?”
Tay tôi khựng lại trên nút thắt khăn quàng của con.
Gió ngoài trời cuộn theo cái lạnh lẽo, chóp mũi An An đỏ ửng vì lạnh.
Thằng bé dùng hai bàn tay nhỏ bé ôm lấy tấm thiệp, nghiêm túc chờ đợi câu trả lời của tôi.
Tôi thắt xong nút khăn cho con, đứng thẳng người dậy.
“Đi thôi, sắp muộn rồi.”
An An “ồ” một tiếng, cẩn thận bỏ tấm thiệp vào ngăn trong cùng của cặp sách.
Tôi nắm tay con đi về phía trường mẫu giáo.
Khi đi ngang qua một khung cửa sổ, tôi nhìn thấy chính mình trong lớp kính—mái tóc buộc gọn gàng, áo khoác phẳng phiu sạch sẽ, sống lưng thẳng tắp.
Không còn là người đàn bà bù xù, đầu tắt mặt tối hâm lại cơm thừa canh cặn trong bếp suốt năm năm qua nữa.
An An tung tăng nhảy nhót trên những chiếc lá rụng, cặp sách lắc lư theo nhịp chân.
“Mẹ ơi, hôm nay lúc tan học mẹ đến đón con nhé?”
“Được.”
“Vậy ngày mai thì sao ạ?”
“Cũng đến.”
“Ngày kia thì sao mẹ?”
“Ngày nào cũng đến.”
Thằng bé cười, để lộ cái miệng thiếu mất một chiếc răng cửa.
Tôi cũng cười.
Ánh nắng trải dài trên con đường nhựa mới tu sửa, không khí hòa quyện giữa cái lạnh đầu đông và mùi sữa đậu nành nóng hổi tỏa ra từ tiệm điểm tâm sáng.
Con đường này, tôi sẽ cứ thế đi tiếp.
Không ngoảnh đầu lại.
Còn về phần Cận Chiêu—
Khoảnh khắc anh ký vào bản thỏa thuận ly hôn đó, anh đáng lẽ phải hiểu rõ.
Có những người, một khi đã buông tay, thì sẽ chẳng bao giờ nắm lại được nữa.
Có những lời, một khi đã nói ra ba chữ “xin lỗi”.
Thì nghĩa là, mọi thứ, thực sự đã quá muộn rồi.
Chúc mừng ly hôn, Luật sư Cận.
Lần này, là thật rồi.