Bà ta nhìn quanh một vòng, kéo ta vào buồng trong, thần sắc phức tạp hạ thấp giọng nói:
"Sau này chớ có hỏi nữa. Hỏi rồi, mạng nhỏ của hai mẹ con ta đều không giữ được đâu."
Đứa nhỏ lớn nhanh như thổi, đã biết ngồi dậy cười với ta rồi.
Ta ở lại nhà Đào bà, mặt trời mọc rồi lại lặn, đếm đến ngày thứ một trăm tám mươi, bà đi chợ trấn m/ua vải.
Đến khi mặt trời ngả về tây mà bà vẫn chưa về.
Ta bế đứa trẻ ra cửa tìm, thấy Đào bà nằm gục bên vệ đường đất ngoài thôn.
Toàn thân đầy m/áu, hơi thở thoi thóp.
Bà nhìn thấy ta, đôi mắt vẩn đục bỗng lóe lên tia sáng gấp gáp: "Mau đi đi, mang theo đứa nhỏ, rời khỏi nơi này!"
Lần đầu ta gặp bà, bà cũng chỉ còn một hơi thở, nay lại như vậy.
May thay ta là yêu, rời khỏi mái hiên dù linh lực hao tổn không ít, nhưng vẫn còn sót lại chút đỉnh.
Ta ngồi xổm xuống, áp tay lên ngựk bà.
Bà chỉ cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa từ tim, h/ồn phách vốn đã tan tác lại từ từ tụ lại.
Sau đó, bà quỳ sụp xuống trước mặt ta.
"Ta biết ngay mà, lần ở bãi tha m/a là ngươi đã c/ứu ta. Bà già này đúng là kẻ đã ch*t hai lần rồi!"
Chúng ta lần mò trong đêm tối quay về.
Vừa đẩy cửa viện, ta lập tức ngửi thấy mùi vị chẳng lành.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hai bóng đen từ trên mái hiên lao xuống, không nói một lời liền rút đ/ao.
Th/ủ đo/ạn y hệt đêm đó.
"Bề trên đã dặn, nhà bà già này, không chừa lại một ai."
Đào bà chắn trước mặt ta: "Cô nương mau chạy đi, là ta liên lụy đến cô, bọn chúng... quá tàn đ/ộc."
Ánh đ/ao áp sát tới gần, nhưng lại khựng lại.
Kẻ áo đen nhìn rõ mặt ta, đột nhiên hít một ngụm khí lạnh, tròng mắt như muốn rơi ra ngoài.
Ta tùy tay vung lên, kẻ đó lảo đảo, đ/âm sầm vào chính lưỡi đ/ao mình vừa hạ xuống.
Vết rạ/ch trên cổ, so với vết của ta ngày trước, không sai lệch một ly.
Kẻ còn lại sợ đến mức trong cổ họng chỉ thốt ra được một chữ: "Q/uỷ..."
Quay người định chạy, chân phải vấp chân trái, cũng ngã nhào vào chính thanh đ/ao của mình.
Trong sân thoang thoảng mùi rư/ợu nồng nặc.
Đào bà hiếm khi giữ được bình tĩnh nhanh chóng, bà lục trong đống th* th/ể lấy ra hai chiếc bùi nhùi lửa.
Đêm đó gió lớn, lửa cũng lớn, căn nhà bà gắn bó hơn nửa đời người ch/áy rụi thành tro.
Chúng ta mất nơi trú chân.
Đào bà lôi ra mấy lượng bạc vụn trong tay nải, giấu kỹ vào người, cười khổ: "Đúng là vận đen đeo bám. Đi trấn m/ua vải, thế mà lại đụng mặt quản gia của Định Quốc Công phủ đi thăm thân."
"Hắn liếc mắt một cái đã nhận ra ta-- người đỡ đẻ cho vị 'Thái tử phi' kia."
"Đứa trẻ đó chưa đủ tháng, là bị ép uống th/uốc để thúc sinh sớm."
"Đây là muốn diệt khẩu ta đây mà! Cái thân già này, sao chịu nổi giày vò thế này!"
Vừa nói, bà vừa thỉnh thoảng liếc nhìn ta, muốn nói lại thôi.
Ta đưa đứa nhỏ qua: "Sao nó càng ăn càng tròn thế này?"
Bà cười dỗ dành đứa trẻ: "Trẻ con nào mà chẳng lớn."
"Cô nương, cô đã nghĩ ra tên cho thằng bé chưa?"
Tên... ta là một con yêu, đến chính mình còn chẳng có tên.
A Ý à A Ý, lúc nàng mang th/ai nó, có từng nghĩ sẵn tên cho nó chưa?
Ta chọc chọc vào bắp chân m/ập mạp như củ sen của nó, thầm thì: "Nó rồi sẽ lớn lên từng ngày, mày mắt chắc cũng sẽ ngày càng giống ta và cha nó thôi."
"Cha nó-- liệu có đặt tên cho nó không?"
Đào bà bỗng im bặt, hồi lâu sau mới đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu ta: "Cô nương ngốc của ta ơi, hóa ra ngươi không hề ngốc chút nào."
Bấy giờ bà mới chịu nói thật: Lý do lần đầu gặp ta mà bà sợ mất vía, là vì trước đó bà vừa đỡ đẻ xong cho vị 'Thái tử phi' kia ở Định Quốc Công phủ.
Gương mặt y hệt ta đó, đã tự miệng lạnh lùng hạ lệnh cho hạ nhân:
"Không được để lại một người sống nào."
Chớp mắt sau, bà lại đụng độ ta ở bãi tha m/a-- với cái cổ sắp đ/ứt lìa.
6
Đào bà nói, bà đã ch*t hai lần rồi, bà quyết đá/nh cược mạng già này cùng ta một phen.
Ta quyết định vào kinh, đi tìm cha ruột của đứa trẻ.
Ta dù sao cũng là yêu mái hiên, rời xa mái hiên, linh lực mỗi ngày một mỏng đi.
Chốn đồng quê này đến một ngôi nhà tử tế cũng khó tìm, ta sợ mình không trụ được bao lâu.
Lỡ như một ngày nào đó, đứa nhỏ phát hiện nương mình bỗng nhiên tắt thở không một tiếng động, thì đ/áng s/ợ biết bao.
Đào bà cũng không chịu nổi kinh hãi nữa.
Ta không biết thiếu niên từng được A Ý dắt lên mái nhà năm xưa, giờ đang ở nơi đâu.
Chỉ nhớ lời thề năm đó của chàng ta rất trịnh trọng, chắc hẳn cũng đang tìm ki/ếm nàng khắp thế gian này.
Trước khi khởi hành, Đào bà lại mời ông thầy lang kh//âu cổ ta đến.
Ông lão xách theo mấy ống màu, tô vẽ lên mặt chúng ta.
Chốc lát sau, người trong gương đã đổi khác.
Thật là kỳ diệu.
Đào bà sờ lên mặt mình, hối h/ận đến ruột gan đ/ứt đoạn: "Biết thế này thì ngày đầu đã để ông ấy ra tay, ai mà ngờ bọn người đó đến cả bà đỡ như ta cũng không tha!"
Vào kinh khá suôn sẻ, chúng ta đóng giả làm mẹ chồng nàng dâu có chồng vừa mất, mang theo một đứa trẻ bú mớm, dọc đường không gây chú ý.
Ngày thứ hai sau khi dừng chân, Đào bà đã ra ngoài nghe ngóng.
Tin tức về Định Quốc Công phủ, truyền ra ngoài đường phố nghe rất có đầu có đuôi.
Khi bà trở về, sắc mặt xám xịt.
"Định Quốc Công phủ không hề tổ chức tang lễ, càng không nghe nói có ai mất tích."