Bùi đại nhân đứng dậy, cúi chào thật sâu lần nữa: "Đa tạ phu nhân."

Bà lão không nói gì thêm, đứng dậy bước ra ngoài.

Khi đến cửa, bà bỗng dừng lại, quay đầu nhìn tôi.

"Quý nương tử," bà nói: "Hoằn thơn ngày mai, vẫn là nhân rau tề thái nhé."

"Vâng."

Bùi đại nhân đứng bên cửa, vẻ mặt phức tạp.

"Bùi đại nhân," tôi bước tới, khẽ hỏi: "Vị lão phu nhân này rốt cuộc có lai lịch thế nào ạ?"

"Bà họ Đường, là phu nhân của Đường Thái phó triều Tiên đế. Đường Thái phó năm xưa từng làm Đế sư, dạy cả Tiên đế lẫn Thánh thượng đương kim. Sau khi Thái phó qu/a đ/ời, lão phu nhân thỉnh thoảng vẫn đến Quốc Tử Giám giảng học, học vấn cực kỳ uyên bác. Chỉ tiếc là con trai và con dâu duy nhất của bà đều đã sớm qu/a đ/ời, chỉ để lại một đứa cháu đích tôn. Hiện tại lão phu nhân sống cùng cháu trai tại kinh thành, Thánh thượng năm nào cũng phái người đến thăm hỏi. Ngay cả Túc Vương điện hạ, thời niên thiếu cũng từng theo học dưới trướng bà."

Ông ngừng một chút, giọng hạ thấp hơn: "Vị lão phu nhân này, sức nặng lời nói trong triều đình còn lớn hơn cả nhiều vị đại quan nhất phẩm."

Người có lai lịch lớn như vậy, sao lại cứ thích bát hoằn thơn của tiệm nhỏ chúng tôi chứ?

Tôi không hiểu nổi, nhưng cũng không định nghĩ nữa.

Có những chuyện, không hiểu thì thôi vậy.

Sau khi vào xuân, thời gian trôi nhanh như nước sông Biện Hà.

Ngày mùng chín tháng tám, kỳ thi mùa thu bắt đầu.

Trời chưa sáng tôi đã dậy, bận rộn bên bếp.

Hôm nay không mở tiệm, chuyên tâm nấu bữa sáng cho đại công tử.

Tôi gói hai mươi bát hoằn thơn, nhân băm thật nhuyễn, nước dùng hầm thật đậm đà, lại hấp một xửng bánh bao, xào hai món rau, nấu một nồi cháo.

Đại công tử g/ầy đi ít nhiều, mấy tháng nay vất vả, dưới mắt thâm quầng, nhưng tinh thần vẫn rất tốt.

Đường Đường cũng dậy, dụi mắt hỏi: "Đại ca, huynh đi thi Trạng nguyên ạ?"

Đại công tử ngồi xổm xuống, véo má con bé: "Thi đậu sẽ m/ua kẹo cho muội ăn."

"Không đậu thì sao ạ?"

"Không đậu cũng m/ua."

Đường Đường mãn nguyện gật đầu lia lịa.

Tôi bưng hoằn thơn đặt lên bàn: "Ăn nóng đi, ăn xong còn kịp lên đường."

Ăn sáng xong, trời đã sáng rõ.

Ngô quản sự đá/nh xe ngựa tới, đợi ở đầu ngõ.

Bùi đại nhân đích thân tiễn họ ra cửa, đứng trên bậc thềm, nhìn xe ngựa đi xa, nhìn mãi cho đến khi xe rẽ vào cuối ngõ, khuất bóng rồi mà ông vẫn đứng đó.

Vân dì bước tới, khẽ kéo tay áo ông, ông mới sực tỉnh.

Quay người lại, hốc mắt đã đỏ hoe.

"Đi thôi," ông nói: "Về nhà đợi."

Những ngày chờ đợi công bố kết quả thi, còn khó khăn hơn cả lúc ôn thi.

Bùi đại nhân ngoài miệng không nói, nhưng ngày nào cũng ra đầu ngõ đứng một lúc, bảo là đi dạo, nhưng ai cũng biết ông đang đợi cái gì.

Vân dì trêu ông: "Năm xưa lúc ông đi thi cũng chẳng thấy ông vội vàng thế này."

Bùi đại nhân đáp: "Bản thân đi thi không thấy, con cái đi thi mới thấy."

Đầu tháng chín, công bố kết quả.

Sáng sớm, Ngô quản sự đã đi xem bảng.

Bùi đại nhân đợi ở nhà, ngồi không yên đứng cũng không xong, chốc chốc lại cầm sách lên xem, nhưng một chữ cũng không vào đầu.

Tôi rửa sạch rau dùng cho buổi trưa, vo gạo cho buổi tối, rồi lau bếp đến ba lần.

Đến lần lau thứ ba, tiếng bước chân vang lên từ đầu ngõ.

Ngô quản sự lao vào.

"Đậu rồi!" Ông thở hổ/n h/ển: "Đại công tử... đại công tử đậu đầu bảng! Giải nguyên!"

Chén trà trong tay Bùi đại nhân rơi xuống, trong mắt đong đầy lệ.

Vân dì bịt miệng khóc nức nở.

Đường Đường không hiểu chuyện gì, nhưng thấy mọi người đều khóc, con bé cũng khóc theo, vừa khóc vừa hô: "Đại ca đậu rồi! Đại ca giỏi nhất!"

Giữa tháng chín, bổ nhiệm chính thức của triều đình được ban xuống.

Bùi đại nhân phục chức cũ, vẫn giữ chức Lang trung Bộ Công, nhậm chức ngay trong ngày.

Tin tức Bùi đại nhân phục chức truyền đi, người đến chúc mừng ở tiệm ngày càng nhiều.

Có bạn cũ của Bùi đại nhân, có đồng liêu trong triều, còn có cả những người tôi không quen biết, mặc y phục sang trọng, mang theo lễ vật quý giá, đến khách khí rồi lại đi khách khí.

Phủ Bùi cũng sắp chuyển về lại dinh thự cũ rồi.

Buổi tối, tiệm đóng cửa, tôi và Lăng nhi dọn dẹp xong xuôi, đang định về nhà thì Vân dì đến.

Bà rất ít khi đến tiệm vào giờ này.

"Vân dì, sao dì lại đến đây ạ?" Tôi đón lấy: "Trong nhà có chuyện gì sao ạ?"

"Không có."

Vân dì mỉm cười, "Dì đến tìm con, trò chuyện chút thôi."

Tôi mời bà vào tiệm, rót cho bà chén trà.

"Con gái, phủ cũ dọn dẹp xong cả rồi, vài ngày nữa chúng ta sẽ chuyển về."

Tôi gật đầu: "Con biết ạ. Đồ đạc dọn xong chưa ạ? Có cần con giúp gì không?"

"Dọn xong cả rồi."

Vân dì nhìn tôi: "Con gái, hôm nay dì đến là muốn nói với con một chuyện."

"Dì cứ nói ạ."

Vân dì đưa tay, nắm lấy tay tôi.

"Theo chúng ta về phủ Bùi đi."

Tôi sững người.

"Tiệm này, dì đã bàn với Bùi bá phụ của con rồi, con muốn làm thế nào cũng được. Nếu không nỡ bỏ tiệm, thì chạy đi chạy lại hai nơi cũng được, tùy con vui. Mấy năm nay, một mình con gồng gánh cái nhà này, không có con thì không có chúng ta ngày hôm nay. Con là ân nhân của phủ Bùi, càng là người nhà của chúng ta."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
448
3 Mèo của anh Chương 15
7 Yêu Nhầm Chương 14
9 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Ngáy ngủ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm