Cố Diễn đã đề nghị ly hôn ba lần, nhưng tôi đều không đồng ý. Thế mà vào ngày anh ta phô trương tổ chức tiệc sinh nhật cho đứa con riêng, tôi lại chủ động nộp đơn ly hôn — lần này, đến lượt anh ta chây ì không chịu ký.
Anh ta gi/ật phăng chiếc cà vạt vừa thắt xong, ném thẳng về phía tôi.
“Bây giờ không ly hôn được!”
Tôi nghiêng đầu né tránh, chiếc cà vạt rơi xuống thảm một cách mềm nhũn. “Hai hôm trước chẳng phải anh còn gào thét đòi ly hôn với tôi sao? Sao thế, giờ lại thấy không hợp nữa à?”
“Thế sao giống nhau được?”
“Sao lại không giống? Chúng ta đâu có ký kết hiệp ước bất bình đẳng nào, vợ chồng với nhau, ai cũng có quyền đề nghị ly hôn.”
Đương nhiên, đối phương có đồng ý hay không lại là chuyện khác.
Chiếc cà vạt rơi xuống đất không một tiếng động, cũng giống như tâm trạng của tôi lúc này, tĩnh lặng như mặt hồ nước đọng.
Cố Diễn nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt trầm đục và lạnh lẽo. “Hàn Thư, cô không có tư cách nói chuyện ly hôn với tôi, càng không nên chọn đúng thời điểm nh.ạy cả.m này để gây chuyện.”
Cố Diễn muốn ly hôn không phải ngày một ngày hai.
Lần trước đề cập là khi đang cùng Tiểu Chu tham gia hội thao ở trường mẫu giáo. Hai cha con vừa giành giải quán quân trò chơi ba chân, anh ta còn chưa kịp vui xong thì mặt đã sầm xuống. Anh ta quay sang lầm bầm với tôi: “Tiểu Hữu cũng đến tuổi đi học rồi, tôi còn chưa từng tham gia hội thao cùng thằng bé lần nào. Nó không giống Tiểu Chu, sinh ra đã được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay.”
Tiểu Hữu là đứa con riêng anh ta nuôi bên ngoài, tính theo tuổi thì đúng là đã đến tuổi đi học.
Tôi không đáp lời, chỉ ngồi xổm xuống lau mồ hôi trên trán Tiểu Chu, dịu dàng nói: “Tiểu Chu ngoan, đi tìm các bạn chơi một lát nhé, lát nữa bố mẹ đưa con đi ăn món ngon.”
Đuổi khéo con trai đi, tôi mới lạnh mặt nhìn anh ta.
“Tiểu Chu ngày một lớn rồi, anh đừng nói những lời này trước mặt con. Không làm nổi một người chồng tử tế thì ít nhất cũng phải làm một người cha có trách nhiệm chứ?”
Cố Diễn dựa lưng vào ghế, hai tay buông thõng: “Cô đồng ý ly hôn đi, tôi lập tức làm một người cha có trách nhiệm. Tiểu Chu là con trai tôi, dù ly hôn tôi cũng sẽ không để nó thiệt thòi.”
Lúc kết hôn anh ta còn chẳng làm tròn vai cha, tôi còn mong chờ gì sau khi ly hôn anh ta sẽ hối cải? Đúng là nực cười.
Thu hồi dòng suy nghĩ.
Cố Diễn không biết đã nhặt chiếc cà vạt dưới đất lên từ lúc nào và thắt lại ngay ngắn. Anh ta cầm lấy hộp quà tinh xảo trên bàn, xoay người định bỏ đi.
“Tối nay tôi ở bên kia, không về đâu. Lời vừa rồi tôi coi như cô nhất thời hồ đồ, thời điểm này, biết điều thì đừng có làm lo/ạn.”
Thời điểm nh.ạy cả.m gì chứ?
Là công ty nhà họ Cố sắp lên sàn chứng khoán?
Là ông cụ tức gi/ận đến mức tái phát b/ệnh cũ, vẫn đang nằm trong phòng b/ệnh?
Hay là người đàn bà bên ngoài kia vừa rạ/ch cổ tay, khóc lóc đòi danh phận?
Bất kể là chuyện gì, tôi cũng chẳng buồn quan tâm nữa.
Tôi không nói một lời, đưa tờ đơn ly hôn đã in sẵn ra. Chân mày Cố Diễn nhíu lại thành một đường thẳng: “Hàn Thư, cô không hiểu tiếng người à? Không chọn lúc nào lại cứ nhằm đúng lúc này, cô cố tình đối đầu với tôi phải không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng điệu bình thản như đang đọc văn bản. “Tại sao anh có thể đề nghị bất cứ lúc nào, còn tôi thì không? Những năm qua, có lần nào anh đề nghị ly hôn mà để ý đến hoàn cảnh không? Anh còn dám bàn chuyện ly hôn ngay trước mặt Tiểu Chu, giờ lại bắt tôi phải để ý cảm xúc của anh, phải phối hợp theo thời gian của anh sao?”
“Tiểu Chu là trẻ con, nhưng nó không phải kẻ ngốc.”
Cố Diễn cười nhạt: “Trước đây sống ch*t không chịu ly hôn là cô, giờ lại giả vờ ngây thơ. Hàn Thư, trên đời này làm gì có ai ích kỷ như cô?”
Ngày trước anh ta đề nghị, tôi từ chối; giờ tôi đề nghị, anh ta từ chối.
Anh ta như thể vừa giành lại được ưu thế, cằm còn hếch lên vài phần.
“Tôi từ chối, nghe rõ chưa? Lúc trước cô từ chối tôi cả chục lần, giờ tôi từ chối cô một lần, cũng không quá đáng chứ?”
Lời vừa dứt, anh ta x/é nát tờ đơn thành hai mảnh, bốn mảnh, rồi tung lên không trung. Những mảnh giấy lả tả rơi xuống, tôi nhìn anh ta qua những mảnh vụn bay tán lo/ạn, thấy gương mặt anh ta đầy xa cách và lạnh lùng.
Không quay lại được nữa rồi.
Thật sự không thể quay lại được nữa.
Cố Diễn tổ chức tiệc sinh nhật cho đứa con riêng cực kỳ phô trương. Tại khách sạn năm sao sang trọng nhất thành phố, chỉ riêng khách mời đã lên đến tám mươi bàn, phân nửa bạn bè chung trong vòng qu/an h/ệ của tôi và anh ta đều có tên trong danh sách khách mời.
Trong nhóm bạn, ảnh và video tại hiện trường liên tục được cập nhật, có kẻ hiếu kỳ còn tag tên tôi vào. Không biết là thật lòng muốn đòi lại công bằng cho tôi, hay là cố tình đến xem kịch vui.
【@Hàn Thư, chuyện này mà cô cũng nhịn được sao?】
【Cố tổng đây là hoàn toàn mặc kệ mọi thứ rồi? Ông cụ còn đang nằm trong b/ệnh viện đấy.】
【Đây là muốn vì người phụ nữ bên ngoài mà trở mặt với cả nhà họ Cố sao?】
Trong nhóm tin nhắn vẫn nhảy liên tục, người thì bất bình, kẻ thì giảng hòa. Tôi lướt màn hình chậm rãi, ánh mắt dừng lại ở một đoạn video chỉ dài vài giây.
Trong hình, Cố Diễn một tay bế đứa trẻ, tay kia nắm lấy một người phụ nữ. Người phụ nữ trông dịu dàng thanh tú, khi nghiêng đầu nhìn Cố Diễn, ánh mắt tràn đầy vẻ dịu dàng. Cố Diễn cũng nghiêng đầu nhìn lại cô ta, khóe môi nở nụ cười. Ba người họ tay chồng tay, cùng nhau c/ắt chiếc bánh kem sáu tầng.
Khung cảnh viên mãn hòa thuận đến thế, bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ tưởng họ mới là một gia đình thực thụ.
Tôi tắt điện thoại, không muốn suy nghĩ thêm nữa.