Kem trong tủ lạnh đủ loại, hoa cả mắt.
Tôi tiện tay rút lấy que kem phủ sô-cô-la có bao bì sặc sỡ nhất, rồi đi thẳng về phía quầy thu ngân.
Phía sau bỗng truyền đến một giọng nói.
“Que này... 33 tệ, đắt đấy.”
Cả người tôi như bị điện gi/ật, lông tơ dựng đứng cả lên.
Tôi quay phắt lại, chạm mặt ngay gương mặt quen thuộc đó.
Ôn Tri Hạ đang mặc chiếc áo gile màu xanh của cửa hàng tiện lợi, đứng sau quầy thu ngân, đang ngước mắt nhìn tôi.
Thần thái y hệt như lúc ở cửa hàng ban ngày: nghiêm túc, thẳng thắn, không chút cảm xúc thừa thãi nào.
Cơn gi/ận của tôi lại bốc lên, suýt chút nữa đã ném thẳng que kem trong tay vào người cô ấy.
“Cô có thôi đi không? Sao đi đâu cũng gặp cô thế?”
Lời đã đến cửa miệng, tôi lại cứng họng cắn ch/ặt lại.
Bởi vì ngay giây phút đó, đầu óc tôi bỗng xoay chuyển.
Một chiếc váy 1800 tệ, cô ấy nhắc tôi đắt.
Một que kem 33 tệ, cô ấy cũng nhắc tôi đắt.
Cùng một giọng điệu, cùng một câu nói, nhưng khi đổi cảnh ngộ, đổi giá tiền, tôi lại không nói được là chỗ nào không đúng.
Cô ấy đã thấy tôi m/ua chiếc váy 1800 tệ mà không chớp mắt.
Người như vậy, lẽ nào lại nghĩ tôi không m/ua nổi que kem 33 tệ?
Điều này hoàn toàn không hợp lý.
Tôi nắm ch/ặt que kem lạnh buốt, nhìn gương mặt g/ầy gò vì mệt mỏi của cô ấy, bỗng thấy như bị ai đó dội một gáo nước lạnh.
Có lẽ... từ đầu đến cuối tôi đã nghe nhầm rồi.
Tôi đi đến quầy thu ngân, đặt que kem lên bàn.
Ôn Tri Hạ quét mã, giọng bình thản: “33 tệ.”
Tôi trả tiền, x/é bao bì cắn một miếng, vị ngọt lạnh buốt tan ra trong miệng, đầu óc cũng theo đó mà tỉnh táo hơn nhiều.
Tôi không vội đi ngay, dựa vào giá hàng bên cạnh, nhìn cô ấy.
“Tại sao cô cứ hay nhắc người khác là đồ này đắt thế?”
Tôi hỏi một cách tự nhiên nhất có thể, không muốn câu này nghe như đang chất vấn.
Ôn Tri Hạ ngẩn người, bỏ chiếc máy quét mã xuống, nghiêm túc suy nghĩ một hồi mới lên tiếng: “Khách hàng trước khi rút tiền nên biết mình phải chi bao nhiêu, đó là trách nhiệm của tôi.”
“Càng là những món đắt hơn hẳn các loại cùng phân khúc, tôi càng phải nói rõ trước, tránh để người ta thanh toán xong mới phát hiện ra, trong lòng thấy khó chịu.”
Cô ấy nói nhẹ nhàng và chậm rãi, như đang đọc lại một quy tắc khắc ghi trong lòng, không hề có chút ý tứ bề trên nào.
Cổ họng tôi hơi nghẹn lại.
Ngập ngừng một lát, tôi lại hỏi: “Ban ngày ở cửa hàng, cô cũng nghĩ vậy sao?”
“Ừ.” Cô ấy gật đầu, “Chiếc váy đó là lụa thật, khó bảo quản. 1800 tệ lại là mẫu xuân có đơn giá khá cao trong tiệm, tôi sợ bạn không để ý đến nhãn giá, nên muốn nhắc bạn một chút.”
Tôi đứng đó, hồi lâu không đáp lại được lời nào.
Hóa ra những sự mỉa mai, kh/inh miệt, coi thường mà tôi từng nghĩ, cô ấy thậm chí còn chưa từng nghĩ tới.
Cô ấy chỉ đơn giản cho rằng, những thứ đắt đỏ, dễ khiến người ta hối h/ận thì nên được nói rõ trước khi thanh toán.
Còn tôi lại vò nát lòng tốt của cô ấy, giẫm bẩn nó, thậm chí còn bỏ ra 1800 tệ để tự diễn cho mình một vở kịch đ/ộc thoại.
Sự áy náy trào dâng như thủy triều, dập tắt sạch sẽ cơn gi/ận dữ lúc chiều tà.
“Xin lỗi.” Tôi hạ giọng nói, “Những lời ban ngày, là tôi nói khó nghe quá.”
Ôn Tri Hạ ngược lại còn thấy ngại ngùng, xua tay, nở một nụ cười ngượng nghịu: “Không sao đâu. Sau đó quản lý cũng phê bình tôi, nói tôi không nên nói thẳng tuột như thế, có lẽ cách nói chuyện của tôi đúng là không được lòng người cho lắm.”
Cô ấy cười rất thản nhiên, nhưng lòng tôi lại thấy nặng nề hơn.
Sau đó chúng tôi trò chuyện thêm một lúc.
Cô ấy kể với tôi rằng cô ấy vừa tốt nghiệp, một mình tha hương cầu thực, không người thân thích, ban ngày đứng quầy, tối đến làm ca đêm ở cửa hàng tiện lợi.
Cô ấy nói năng thẳng thắn, tính tình cứng nhắc, không biết nhìn sắc mặt người khác, cũng chẳng hiểu mấy chuyện quanh co lòng vòng, nên đi đâu cũng dễ va vấp.
Nhưng khi nói những điều này, trên mặt cô ấy không hề có sự oán trách, chỉ như đang kể lại một chuyện nhỏ không liên quan đến mình.
Đám cảm xúc rối như tơ vò trong lòng tôi dần dần được gỡ ra một sợi chỉ.
Ngày hôm sau, tôi đưa ra một quyết định.
Tôi xách chiếc váy màu sâm panh đó, quay lại cửa hàng thời trang nọ, định m/ua thêm hai bộ đồ dưới tên của Ôn Tri Hạ, bù lại chút doanh số cho cô ấy, coi như đòi lại công bằng cho cô ấy.
Ai ngờ vừa đến cửa, đã nghe thấy một giọng nói sắc lẹm truyền ra từ bên trong.
Quản lý chống nạnh đứng giữa cửa hàng, đang m/ắng nhiếc Ôn Tri Hạ xối xả.
“Ôn Tri Hạ, tôi chắc là kiếp trước mắc n/ợ cô nên kiếp này mới tuyển cô vào! Cô có biết nếu khách hàng ngày hôm qua được chăm sóc tốt thì có thể mang lại bao nhiêu khách quay lại không? Tất cả đều bị cái miệng thối của cô phá hỏng hết!”
Nhân viên trang điểm đậm bên cạnh khoanh tay, lạnh lùng tiếp lời: “Đúng đấy, nhìn bộ dạng cứ như từ quê lên tỉnh, đến cả việc nói lời hay ý đẹp cũng không học nổi, thì b/án hàng cao cấp cái nỗi gì.”
Một nhân viên khác cũng phụ họa: “Thôi đuổi việc quách cho xong, đỡ làm hạ thấp đẳng cấp của cửa hàng.”
Ôn Tri Hạ đứng giữa bọn họ,
Hai tay xoắn lấy vạt áo, mắt đỏ hoe, nhưng vẫn máy móc lặp lại: “Tôi không có... tôi chỉ là thấy món đồ đó đắt, muốn nhắc nhở khách hàng một chút thôi...”
Đúng lúc này, người quản lý tinh mắt nhìn thấy tôi.