Gương mặt bà ta thay đổi nhanh hơn cả lật sách, giây trước còn sầm sì như mây đen, giây sau đã nở nụ cười đầy mặt, vội vã tiến lên đón: “Ôi, cô đây rồi, sao cô lại tới đây! Mời vào, mời vào!”
Vừa mời tôi vào trong, bà ta vừa quay đầu lại, dùng giọng điệu như đang lập công, tuyên bố lớn tiếng trước mặt tôi: “Ôn Tri Hạ, từ hôm nay cô bị đuổi việc! Cửa hàng chúng tôi không chứa chấp loại nhân viên không biết nhìn mặt bắt hình dong, đắc tội với khách hàng lớn như cô! Thu dọn đồ đạc cút ngay lập tức!”
Hốc mắt Ôn Tri Hạ đỏ hoe, nước mắt chực trào, nhưng cô ấy nghiến ch/ặt răng, kiên cường không chịu để rơi xuống.
Cô ấy nhìn tôi, trong ánh mắt tràn đầy sự bất lực.
Đám nhân viên bên cạnh, trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ hả hê.
Ngọn lửa trong lồng ngựk tôi, vào khoảnh khắc này đã bốc lên tận đỉnh đầu.
Tôi đưa tay gạt bàn tay đang chìa ra của bà quản lý, đi thẳng đến bên cạnh Ôn Tri Hạ, rồi xoay người, đối mặt với tất cả những kẻ đang đứng xem trò vui trong cửa hàng.
“Cô ấy nhắc nhở không hề sai.”
Giọng tôi lạnh băng, từng chữ từng chữ thốt ra.
“Ngược lại, chiếc váy 1800 tệ này của cửa hàng các người, căn bản không đáng cái giá đó.”
“Hôm nay, tôi đến đây là để trả lại nó.”
Tôi “bộp” một tiếng ném túi giấy lên quầy thu ngân, lấy chiếc váy lụa màu sâm panh ra, trải ngay trước mặt mọi người.
“Mọi người nhìn cho kỹ đây.”
Tôi chỉ vào đường nối dưới nách: “Chỉ thừa chưa c/ắt sạch, chỉ cần kéo nhẹ đã rút sợi, bung chỉ rồi.”
Lại chỉ vào gấu váy: “Còn nhìn đường may này xem, mũi kim chỗ thưa chỗ dày, đến xưởng thủ công cũng không làm ra món đồ thô kệch thế này.”
Cuối cùng tôi nhón lấy chiếc cúc xà cừ trước ngựk: “Cúc trang trí còn không cân xứng, lệch lạc thế này mà dám treo giá 1800. Thế này mà cũng xứng gọi là thời trang cao cấp sao?”
Tôi dừng lại một chút, ánh mắt như lưỡi d/ao quét qua gương mặt đang từ trắng chuyển sang đỏ gay của bà quản lý và đám nhân viên.
“Nói trắng ra, hôm qua tôi đã bị cái mặt tiền hào nhoáng này của các người làm cho lóa mắt.”
“Cũng nhờ cô gái này nhiều chuyện nhắc nhở một câu, về nhà tôi mới lật ra những lỗi này. Nếu không, chẳng lẽ tôi phải bỏ ra 1800 tệ để rước cái thứ hàng phế phẩm vỉa hè của các người về thờ sao?”
Cửa hàng tĩnh lặng như tờ, không ai dám lên tiếng.
“Vì vậy, đơn này tôi trả, làm thủ tục ngay bây giờ.” Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt đã trắng bệch của bà quản lý, từng câu từng chữ, “Sau đó, tôi sẽ khiếu nại với ban quản lý trung tâm thương mại về chất lượng sản phẩm, thái độ nhân viên, và cả chuyện b/ắt n/ạt đồng nghiệp công khai của các người, từng việc từng việc một, tôi sẽ báo cáo tất cả.”
“Đừng, đừng, đừng! Có gì từ từ nói!” Bà quản lý hoảng lo/ạn thực sự, mồ hôi rịn ra trên trán, vừa gật đầu vừa khom lưng, “Lô hàng này là do nhà cung cấp có vấn đề, chúng tôi cũng là nạn nhân! Mong cô giơ cao đá/nh khẽ, nhất định phải giơ cao đá/nh khẽ!”
Tôi không đợi bà ta nói hết, nắm lấy tay Ôn Tri Hạ đang đứng ngây người bên cạnh, khẽ nói: “Tính cách này của em không hợp làm sale đâu. Đi theo chị, chị tìm cho em một công việc phù hợp hơn.”
Phía sau truyền đến tiếng hét thất thanh của bà quản lý: “Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau hạ kệ hết lô hàng đó xuống cho tôi!”
Có người hạ thấp giọng hỏi: “Quản lý, thế... hôm nay còn chốt đơn không ạ?”
“Chốt cái con khỉ!”
Ôn Tri Hạ ngơ ngác nhìn tôi, vẫn chưa thoát khỏi sự bàng hoàng từ màn biến cố này.
Tôi siết ch/ặt bàn tay, trao cho cô ấy ánh mắt trấn an, rồi dẫn cô ấy bước ra ngoài dưới những ánh nhìn kinh ngạc khắp cửa hàng.
Bước ra khỏi cửa trung tâm thương mại, gió đêm ùa vào mặt, tôi trút một hơi dài những u uất trong lòng, cảm giác đó còn sảng khoái hơn cả việc chạy xong năm cây số.
Tôi quay đầu nhìn Ôn Tri Hạ vẫn còn đang ngẩn ngơ bên cạnh, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Một ý nghĩ vừa có thể giúp cô ấy, vừa có thể giải quyết nỗi khổ tâm của chính gia đình tôi.
Nhà tôi có một bà thím, là góa phụ của em trai bố tôi.
Chú tôi mất vì b/ệnh vài năm trước, con trai duy nhất cũng mất trong một vụ t/ai n/ạn.
Bà ta không còn chỗ dựa, nên đường hoàng dọn vào nhà chúng tôi ở.
Ban đầu bố mẹ tôi thấy bà ta đáng thương nên việc gì cũng nhường nhịn ba phần.
Nhưng lâu dần, bộ mặt thật của bà ta không giấu được nữa.
Bà ta không phải kiểu đàn bà đanh đ/á trợn mắt, ngược lại, lời nói luôn dịu dàng, câu nào cũng như đang nghĩ cho người khác, nhưng từng chữ từng chữ lại đ/âm thẳng vào chỗ đ/au của người ta.
Mẹ tôi m/ua bộ quần áo mới, bà ta cười tủm tỉm mở lời: “Chị dâu có mắt nhìn thật đấy, nhưng tầm tuổi này rồi còn mặc nổi thế này, không sợ người ta sau lưng xì xào sao?”
Mẹ tôi hầm cả bàn thức ăn, bà ta vừa ăn ngon lành vừa thở dài: “Chị dâu đúng là số khổ, nhìn đôi bàn tay thô ráp này xem, chả biết tự thương lấy mình.”
Bà ta luôn mượn cái vỏ bọc quan tâm để khuấy đảo tâm trạng tốt của mẹ tôi thành một đống hỗn độn.
Mẹ tôi hiền lành, da mặt mỏng, lời đến cửa miệng lại nuốt vào, cuối cùng chỉ có thể tự ôm cục tức trong phòng.
Tôi đã từng cãi nhau trực diện với bà ta mấy lần, bà ta hoặc là lôi thân phận bề trên ra để đ/è người, hoặc là khóc lóc ỉ ôi, nói cả nhà chúng tôi b/ắt n/ạt một góa phụ không nơi nương tựa như bà ta.
Bố tôi đứng giữa hòa giải, lần nào cũng chẳng đi đến đâu.
Bà thím này giống như một miếng hắc lào mọc trên người nhà tôi, chữa không khỏi, vứt không được, vừa gh/ê t/ởm vừa khó chịu.
Mà giờ đây, khi nhìn Ôn Tri Hạ, tôi càng nhìn càng thấy, cô ấy chính là một liều th/uốc mạnh có sẵn.
Tôi quyết định ngay tại chỗ, thuê cô ấy với mức lương cao.
“Tri Hạ, em cũng thấy rồi đấy, chị trước đây là kẻ khốn nạn, giờ muốn bù đắp lại.”