Tôi kéo mẹ ngồi xuống, hỏi bà từng câu một: “Mẹ, những ngày Ôn Tri Hạ ở đây, tâm trạng mẹ tốt hay x/ấu? Huyết áp thấp đi hay cao lên? Thím hai là thu liễm lại, hay là được đằng chân lân đằng đầu?”
Mẹ tôi ngẫm nghĩ một hồi, không trả lời được, mãi lâu sau mới nói: “... Cũng đã cười được mấy lần.”
“Vậy là đúng rồi.” Tôi nắm lấy tay bà, “Mẹ à, người đáng thương cũng có điểm đáng trách. Chúng ta giúp cô ấy là tình nghĩa, không phải bổn phận. Nhưng nếu cô ấy lấy sự đáng thương đó làm vũ khí, ngày nào cũng đ/âm chọc vào tim mẹ, thì tình nghĩa đó cũng nên có giới hạn.”
“Chúng ta không bằng phối hợp với Tri Hạ diễn một vở kịch, xem thử trong hồ lô của thím hai b/án th/uốc gì.”
Tôi kể kế hoạch cho Ôn Tri Hạ nghe. Dù cô ấy không hiểu rõ mấy chuyện quanh co lòng vòng đó, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu, nói sẽ phối hợp hết mình.
Thế là hôm sau khi ăn cơm, tôi sa sầm mặt mày trước mặt thím hai, cố ý chỉ trích Ôn Tri Hạ: “Tri Hạ, sao em cứ hay cãi lại người lớn thế? Thím hai là người nhà mình, em làm vậy là quá thiếu quy củ rồi, mau, xin lỗi thím hai đi.”
Trên mặt thím hai lập tức hiện lên vẻ đắc ý, liếc mắt chờ đợi dáng vẻ cúi đầu của Ôn Tri Hạ.
Ôn Tri Hạ bước đến trước mặt bà ta, ngẫm nghĩ một lát, rồi nghiêm túc cúi chào chín mươi độ.
“Xin lỗi bà ạ.”
Cô ấy đứng thẳng dậy, nhìn thím hai bằng ánh mắt vô cùng chân thành, từng chữ một nói: “Tóm lại, là cháu sai. Cháu không nên cứ nói thật. Thật sự xin lỗi bà.”
Thím hai nghe xong, cả người như bị nhấn nút tạm dừng. Bà ta há miệng, vẻ đắc ý trên mặt đông cứng lại, nửa ngày không hoàn h/ồn nổi.
Bà ta vốn chờ xem người ta phục tùng nhận thua, kết quả đối phương trực tiếp lật bàn ngay tại chỗ, điều này còn khiến bà ta khó chịu hơn cả bị t/át vào mặt.
Cơn gi/ận nghẹn ở cổ họng, không lên không xuống, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
Mẹ tôi đứng bên cạnh nhịn nửa ngày, cuối cùng không nhịn nổi nữa, quay lưng đi, vai rung lên bần bật vì cười lén.
Tôi thuận nước đẩy thuyền bồi thêm một câu: “Được rồi, xem như nể tình cô nhận lỗi chân thành, ph/ạt cô nghỉ phép có lương mấy ngày, cũng để thím hai được yên tĩnh, điều chỉnh lại cho tốt.”
Thím hai vừa nghe Ôn Tri Hạ sắp đi, mắt sáng rực lên, cái đầu gật như gà mổ thóc. Nhưng bà ta đâu biết, vở kịch này vẫn chưa kết thúc.
Ngày đầu tiên Ôn Tri Hạ nghỉ phép, bản tính làm lo/ạn của thím hai lại trỗi dậy, thậm chí còn hăng hái hơn trước. Bà ta tưởng khắc tinh đã đi, sân khấu lại chỉ còn mình bà ta là vai chính.
Đến bữa trưa, bà ta nhắm vào chiếc điện thoại mẹ tôi mới đổi, thong thả mở lời: “Ô kìa, chị dâu đổi điện thoại à? Cái này chắc mấy nghìn tệ nhỉ? Cũng phải, người có lương như các người thì không xót tiền, không giống ta, một xu cũng phải bẻ đôi. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tầm tuổi này rồi, mắt mũi cũng kém, dùng điện thoại đắt thế này chẳng phải là phí hoài sao.”
Nếu là trước đây, mẹ tôi lại phải ấm ức cả buổi chiều. Nhưng lần này, bà không vội vàng, từ trong túi lấy ra một cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay, đeo kính lão vào, lật đến một trang nào đó.
Bà hắng giọng, dùng tông giọng phẳng lì như đang đọc văn, chậm rãi mở lời: “Đúng vậy, tuổi tác tôi đúng là không nhỏ, nhưng chưa lớn bằng cô, mắt cũng chưa mờ, nhìn rõ lắm.”
Đọc xong, bà đóng sổ lại, tháo kính ra, lặng lẽ nhìn thím hai.
Thím hai hóa đ/á toàn tập. Bà ta trừng mắt nhìn cuốn sổ nhỏ đó, như thể thấy một con quái vật không tưởng tượng nổi, nửa ngày không nói nên lời.
Bà ta nằm mơ cũng không ngờ tới, người Ôn Tri Hạ đã đi, nhưng tinh thần thì vẫn ở lại. Tôi đã sớm tổng hợp những câu đáp trả kinh điển của Ôn Tri Hạ thành một cuốn sổ, phân loại rõ ràng, để mẹ tôi mang theo bên người, cần là lấy ra dùng.
Những ngày tiếp theo, thím hai tấn công từ góc độ nào, mẹ tôi cũng đều lật cuốn sổ ra tìm được “mẫu câu phản đò/n” tương ứng.
“Chị dâu, sắc mặt chị hôm nay không tốt lắm, có phải ngủ không ngon không?” thím hai dò xét.
Mẹ tôi lật sổ, đọc: “Sắc mặt mình kém thì đừng trách sắc mặt người khác kém.”
“Cái eo này của ta lại đ/au rồi, người già rồi đúng là vô dụng.” thím hai thở dài.
Mẹ tôi lại lật: “Chỗ nào không thoải mái thì lên b/ệnh viện kiểm tra, chỉ than vãn không giải quyết được vấn đề, lại còn làm phiền người xung quanh.”
Sau vài hiệp, thím hai hoàn toàn sụp đổ. Cuối cùng, vào một buổi chiều nắng đẹp, thím hai thu dọn hành lý, đi đến trước mặt tôi và mẹ tôi.
Lần này bà ta không khóc, cũng không nói mỉa mai, chỉ mệt mỏi nói: “Ta nghĩ... ta vẫn nên chuyển ra ngoài thôi. Cháu gái xa của ta bên đó đang thiếu người giúp trông trẻ.”
Chúng tôi không giữ bà ta lại. Khoảnh khắc tiễn bà ta ra cửa, mẹ tôi đứng bên ngưỡng cửa, trút một hơi dài, cả người như trút được gánh nặng, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhõm mà mấy năm nay chưa từng thấy.
Bà đặt cuốn sổ đó lên vị trí nổi bật nhất trên kệ sách, như thể đang cất giữ một tấm huân chương chiến thắng.
Cuộc sống trong nhà từ đó yên tĩnh hẳn. Nhưng câu chuyện đến đây vẫn chưa kết thúc.
Cửa hàng thời trang kia vì khiếu nại của tôi, cộng thêm việc vài khách hàng khác lần lượt phản ánh những lỗi tương tự, đã bị trung tâm thương mại ph/ạt tiền, danh tiếng tụt dốc không phanh, việc kinh doanh ế ẩm đến mức vắng như chùa Bà Đanh.
Quản lý bị giáng chức, nhân viên cũng nghỉ gần hết.