Sau lưng tôi vang lên tiếng gầm rú đi/ên cuồ/ng của Triệu Việt: "Thẩm Nghiên! Mày đợi đấy cho tao! Tiệc tối nay mà xảy ra chuyện gì, tao sẽ khiến mày sống không bằng ch*t!"
Tôi vừa đi chưa được bao xa, điện thoại của lão Trần lại gọi tới: "Anh ơi! Anh về mau đi! Cái gã đại sư Trần đó, làm hỏng hết đám nấm Tơ Vàng rồi! Hắn... hắn thế mà lại ném thẳng nấm vào nồi nấu! Bây giờ cả hậu bếp nồng nặc một mùi lạ, ngửi thôi đã thấy chóng mặt! Mấy anh em đều kêu buồn nôn, tôi thấy sắp xảy ra chuyện lớn rồi!"
Nấm Tơ Vàng có đ/ộc tính cực mạnh, nấu ở nhiệt độ cao không những không giải được đ/ộc mà còn làm tăng tốc độ giải phóng đ/ộc tố, lũ ng/u ngốc này!
Tôi dừng bước, lông mày nhíu ch/ặt: "Đã báo cảnh sát chưa?"
"Chưa... quản lý Triệu không cho, hắn sợ sự việc bị làm lớn, hắn bắt đại sư Trần nhanh chóng nghĩ cách c/ứu vãn. Bây giờ đại sư Trần đang cho người mở cửa thông gió, còn lấy giấm xông nữa, bảo là lấy đ/ộc trị đ/ộc..."
Tôi tức đến mức suýt bật cười, lấy giấm xông? Hắn tưởng đang khử mùi căn phòng à?
"Lão Trần, nghe đây, bây giờ, ngay lập tức, đưa tất cả mọi người rút khỏi hậu bếp, tìm đại một cái cớ, nói là ngộ đ/ộc thực phẩm tập thể, đi b/ệnh viện, nhanh lên! Chậm nữa là không kịp đâu!"
"Hả? Thế còn tiệc của ông Tiền..."
"Đừng quan tâm nữa! Giữ mạng quan trọng hơn!"
Cúp điện thoại, tôi lập tức gọi cho một người khác: "Alo, luật sư Lâm phải không? Tôi là Thẩm Nghiên, tôi cần anh đến khách sạn Tĩnh An Thụy Hòa ngay lập tức."
"Đúng, mang theo đội ngũ của anh, làm càng lớn càng tốt, ở đây xảy ra sự cố an toàn thực phẩm nghiêm trọng."
Tôi không về nhà mà đến một quán cà phê đối diện khách sạn, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, vừa vặn nhìn thấy cửa chính khách sạn.
Không lâu sau, tôi thấy lão Trần dìu dắt mấy đầu bếp từ trong khách sạn chạy ra, ai nấy đều mặt mày tái nhợt, vẻ mặt đ/au đớn.
Họ vẫy taxi, lao thẳng đến b/ệnh viện.
Ngay sau đó, một, hai, ba xe c/ứu thương hú còi lao đến, ánh đèn xanh đỏ chói mắt xoay tròn đỗ lại trước cửa khách sạn, nhân viên y tế đẩy cáng c/ứu thương lao vào trong.
Sảnh khách sạn lập tức náo lo/ạn, thực khách hoảng lo/ạn đổ xô ra ngoài, chỉ trỏ bàn tán xôn xao.
Triệu Việt và Tiểu Văn bị mấy cảnh sát vây ở giữa, đang giải thích điều gì đó với vẻ mặt rối bời.
Sắc mặt Triệu Việt còn trắng hơn lúc nãy, như một tờ giấy. Tiểu Văn thì hoàn toàn không còn vẻ hung hăng lúc trước, ôm cánh tay, co rúm lại run bần bật.
Rất nhanh, vài chiếc xe dán chữ "Giám sát vệ sinh" và "Quản lý thị trường" cũng đến.
Một lượng lớn người mặc đồng phục tiến vào khách sạn, căng dây cảnh giới.
Điện thoại tôi bắt đầu rung liên hồi, toàn là số lạ gọi đến, tôi không bắt máy cuộc nào.
Nghĩ cũng biết là Triệu Việt hoặc là ông chủ. Bây giờ chắc họ đang rất muốn tìm tôi.
Uống xong tách cà phê, đội ngũ của luật sư Lâm đã đến. Luật sư Lâm bước đến trước mặt tôi, hơi cúi người: "Anh Thẩm, chúng tôi đến rồi."
"Vất vả cho anh." Tôi gật đầu, "Bắt đầu theo kế hoạch đi."
Luật sư Lâm dẫn người đi thẳng về phía khách sạn, bị chặn lại ngoài dây cảnh giới, nhưng chỉ cần luật sư Lâm nói vài câu với cảnh sát, đưa ra giấy tờ, họ đã được cho qua.
Tôi thấy luật sư Lâm bước đến trước mặt Triệu Việt, biểu cảm của Triệu Việt như gặp m/a.
Trong quán cà phê, người ngồi bàn bên cạnh cũng đang trò chuyện: "Khách sạn năm sao đối diện xảy ra chuyện lớn rồi, nghe nói ngộ đ/ộc thực phẩm, ch*t người rồi! Thật hay giả? Nghiêm trọng thế à? Bạn tôi đang ăn trong đó, bảo người trong phòng bao đổ gục hết, sùi bọt mép, sợ ch*t khiếp!"
Tôi lặng lẽ nghe, lấy điện thoại nhắn tin cho lão Trần: "Thế nào rồi?"
Lão Trần rep ngay lập tức, còn đính kèm một bức ảnh đang truyền nước trong b/ệnh viện: "Anh ơi, anh đúng là thần thánh! Chúng tôi vừa đến b/ệnh viện đã thấy trời đất quay cuồ/ng, bác sĩ bảo là ngộ đ/ộc cấp tính, chậm một chút nữa là phiền to rồi! Mấy anh em chúng tôi đều đang súc ruột, may mà anh nhắc kịp thời!"
"Hậu bếp thế nào rồi?"
"Nghe nói là đại sư Trần và quản lý Triệu không tin tà, vẫn ở trong bếp, kết quả là dính chưởng hết, đại sư Trần nặng nhất, sốc luôn rồi, giờ vẫn đang cấp c/ứu!"
"Bàn ông Tiền thì sao? Họ không ăn chứ?"
"Không không! Món ăn chưa kịp lên! Phòng bao của họ xa bếp nên chắc không sao, nhưng chắc cũng sợ ch*t khiếp."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần người không sao là tốt rồi.
Lúc này, một cuộc gọi đến, là số của ông chủ, chủ tịch Tống mà tôi đã lưu nhưng chưa bao giờ gọi.
Tôi do dự một chút rồi bắt máy.
"Thẩm Nghiên!" Đầu dây bên kia, giọng chủ tịch Tống không còn sự trầm ổn như ngày thường mà đầy vẻ cấp bách và tức gi/ận: "Rốt cuộc chuyện này là thế nào! Cậu còn ở trong thành phố không? Ngay lập tức! Quay lại khách sạn cho tôi!"
Tôi đáp với giọng bình thản: "Chủ tịch Tống, tôi không còn là nhân viên của ông nữa."
"Cách đây đúng một tiếng, cháu trai của ông là quản lý Triệu Việt đã t/át tôi một cái trước mặt mọi người và đuổi việc tôi."
"Hơn nữa, hắn không trả tiền lương tháng này cho tôi, còn muốn cư/ớp đồ dùng cá nhân của tôi."
Đầu dây bên kia im lặng, mất đúng nửa phút sau, giọng chủ tịch Tống mới vang lên lần nữa, mang theo một chút mệt mỏi:
"Triệu Việt đã bị cảnh sát đưa đi điều tra rồi, Thẩm Nghiên, tôi biết cậu phải chịu ủy khuất rồi."