Bình hoa cũng có giá trị riêng

Chương 2

08/08/2026 21:36

Trong ba năm đó, Hứa Triết từ một kỹ thuật viên nhỏ bé, từng bước lên làm trưởng phòng R&D, công ty còn cấp cho anh ta một căn hộ chung cư dành cho nhân tài.

Còn tôi, vẫn đứng ở vị trí lễ tân.

Sau khi chuyển vào căn hộ, Hứa Triết vội vàng chuyển hết đồ đạc của tôi qua đó. Gần công ty, tôi cũng thấy vui lòng.

Chuyển đến không bao lâu, Mạnh Tinh Nhiên tìm đến tôi chơi.

Ngày đó cô ấy vừa thất nghiệp, đến công ty thăm tôi, tình cờ gặp Hứa Triết.

Nghe nói cô ấy là bạn tôi, Hứa Triết liền hỏi xem cô ấy có muốn vào công ty chúng tôi thử sức không.

Mạnh Tinh Nhiên không giống tôi, cô ấy đặc biệt thông minh, học gì cũng nhanh, lại là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của trường 985, rất nhanh đã vượt qua buổi phỏng vấn.

Không lâu sau, cô ấy cũng ngồi vào vị trí giám đốc sản phẩm.

Không biết từ lúc nào, giữa họ có những chuyện công việc nói mãi không hết.

Ban đầu tôi còn phụng phịu bảo họ đừng bàn chuyện công việc nữa. Hai người họ cũng biết điều, mỗi người giơ một tay lên, thề thốt đảm bảo không nói nữa.

Thế nhưng chỉ cần tụ lại với nhau, nói chuyện một hồi là không phanh lại được, nói mãi nói mãi, liền quên mất bên cạnh còn có tôi.

Ngày hôm sau, tôi đến phòng nhân sự nộp đơn xin nghỉ việc. Trưởng phòng nhân sự nói, quy trình mất khoảng một tháng, tôi gật đầu bảo được.

Buổi trưa, Mạnh Tinh Nhiên và Hứa Triết vừa cười nói vừa đi về phía tôi.

“Tiểu Lê, chúng mình đi ăn ở quán món Tứ Xuyên mới mở đối diện đường đi.”

“Tối qua cậu về nhà, tớ với Hứa Triết đã đi ăn một lần rồi, vị rất ngon, dẫn cậu đi nếm thử.”

Mạnh Tinh Nhiên như thường lệ, thân thiết khoác lấy cánh tay tôi.

Tôi nhìn Hứa Triết: “Anh không phải không thích ăn cay sao?”

Hứa Triết gãi gãi đầu, chưa kịp mở lời, Mạnh Tinh Nhiên đã cười: “Anh ấy ấy à, đúng là không đụng vào đồ cay được, nhưng chẳng lẽ vì một mình anh ấy mà để mọi người đều không được ăn sao.”

Hứa Triết cũng gật đầu theo: “Tinh Nhiên nói đúng, không thể chỉ chiều theo khẩu vị của anh mà để các em phải chịu thiệt.”

Thực ra món Tứ Xuyên tôi cũng thích ăn, chỉ là Hứa Triết không ăn được cay, sau khi ở bên nhau, tôi luôn đi ăn đồ thanh đạm cùng anh ấy.

Hóa ra bữa cơm này cũng chẳng nhất thiết phải nhượng bộ anh ta.

Tôi rút tay ra: “Hai người đi đi, tớ không đi đâu.”

Mạnh Tinh Nhiên thu lại nụ cười, đưa tay chạm vào trán tôi: “Sao thế? Không khỏe à?”

Hứa Triết cũng ghé lại gần, ánh mắt đầy quan tâm: “Đâu không khỏe chỗ nào?”

Tôi lùi lại nửa bước, giữ khoảng cách với cả hai: “Không có không khỏe, hai người đi ăn đi.”

Mạnh Tinh Nhiên bỗng nhiên bực dọc đẩy Hứa Triết một cái: “Ôi chao, tại tớ, tại tớ cả. Tối qua ăn cơm anh lại bàn công việc với tớ, anh nhìn xem, lại làm Tiểu Lê không vui rồi.”

Hứa Triết vẻ mặt bất lực: “Sao lại là anh? Chẳng phải em là người khơi mào trước sao?”

“Em còn chẳng phải vì lo R&D của các anh không đạt yêu cầu sao.”

“R&D của anh lúc nào không đạt yêu cầu? Chẳng phải do bên sản phẩm các em lắm ý tưởng quá đấy à, nếu không thì đã sớm lên sóng rồi.”

“Những ý tưởng đó đều là bao đêm tớ thức trắng nghiên c/ứu ra, không có tớ kiểm soát thì lên sóng nhanh thế được à? Anh không cảm ơn tớ thì thôi, còn dám trách tớ.”

“Được được được, giám đốc Mạnh giỏi lắm, R&D chúng tôi...”

Tôi quay lưng đi, không muốn nghe nữa.

Đi được ba bước, Hứa Triết mới phản ứng lại: “Đừng gi/ận mà Tiểu Lê.”

Mạnh Tinh Nhiên cũng đuổi theo: “Xin lỗi Tiểu Lê, là anh ấy chọc gi/ận tớ. Tớ không nói nữa, đảm bảo không nói nữa.”

Sợ mình nói không giữ lời, cô ấy nói xong liền bịt miệng mình lại, trừng đôi mắt to tròn, không chớp mắt cảnh cáo Hứa Triết.

Hứa Triết bị cô ấy chọc cười, quay sang nhìn tôi: “Tiểu Lê, em bớt gi/ận đi, nếu không Tinh Nhiên sẽ không tha cho anh đâu.”

Thấy tôi im lặng, Hứa Triết có vẻ hơi mất kiên nhẫn.

“Anh còn chưa gi/ận chuyện hôm qua em chẳng nói tiếng nào đã bỏ về nhà mẹ em đâu đấy.”

“Hơn nữa, bọn anh bàn toàn là chuyện công việc. Sao em càng ngày càng nhỏ nhen thế.”

“Đủ rồi.” Tôi ngắt lời anh ta.

Tôi quay người nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng, nói ra câu đã luẩn quẩn trong lòng suốt cả đêm qua.

“Hứa Triết, chúng ta chia tay đi.”

Lời vừa nói ra, chính tôi cũng sững sờ một lát, không ngờ câu này nói ra lại đơn giản, lại dứt khoát đến thế.

Hứa Triết ban đầu sững người, gương mặt lộ vẻ ngỡ ngàng, rồi đột nhiên bật cười thành tiếng: “Tiểu Lê đừng đùa nữa, trò đùa này chẳng buồn cười chút nào.”

“Tôi không đùa.”

“Tôi nói thật đấy, anh cứ suy nghĩ cho kỹ đi.”

Lúc nãy khi tôi nói chia tay, Mạnh Tinh Nhiên đã định xen vào, lúc này thấy vẻ mặt nghiêm túc của tôi, cô ấy cuối cùng cũng không nhịn được nữa: “Tiểu Lê, cậu đừng gi/ận mà. Không đến mức đó đâu, cậu bình tĩnh lại đã...”

Vừa nói cô ấy vừa định nắm lấy tay tôi. Tôi tránh tay cô ấy ra.

“Tôi không gi/ận, cũng rất bình tĩnh. Tôi nói thật đấy, Hứa Triết, tôi muốn chia tay.”

Ánh mắt đùa cợt của Hứa Triết phút chốc biến thành gi/ận dữ.

Anh ta coi lời tôi là đang dỗi hờn, kéo mạnh Mạnh Tinh Nhiên: “Tinh Nhiên, chúng ta đi thôi, để cô ấy một mình bình tĩnh lại.”

“Đừng mà, Tiểu Lê còn chưa ăn cơm.”

“Được rồi Tinh Nhiên, cô ấy có phải trẻ con đâu, đói tự khắc sẽ ăn.”

Như cố tình muốn chọc tức tôi, Hứa Triết kéo Mạnh Tinh Nhiên đi thẳng không ngoảnh đầu lại, Mạnh Tinh Nhiên cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn.

Tôi không đứng lại tại chỗ nữa, quay người đặt một đơn đồ ăn mang về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
448
3 Mèo của anh Chương 15
6 Yêu Nhầm Chương 14
9 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Ngáy ngủ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm