Tiêu Diễn dịu dàng vuốt tóc ta: "Được rồi, đừng khóc nữa. Về đến nhà rồi."
"Sơn phỉ mấy ngày tới sẽ bị hành quyết. Nhưng chiến sự ở Bắc Cương đang căng thẳng, cô cần rời kinh gấp. Chứng cứ Vãn Đường qua lại với lũ cư/ớp, nàng phải tự mình đi dò xét."
"Nếu có bất kỳ khó khăn nào, cứ thổi chiếc còi nhỏ này. Sẽ có ám vệ Đông cung đến giúp nàng."
Hắn đưa cho ta một chiếc còi lưu ly màu tím.
"Đa tạ Điện hạ." Ta trịnh trọng nhận lấy.
Hắn rủ mắt mỉm cười, vạn nỗi tâm tư ẩn vào đáy mắt, đưa hộp thức ăn cho ta rồi không nói thêm lời nào nữa.
Ta xuống xe, nhìn theo đoàn xe ngựa được Kim Ngô Vệ hộ tống đi xa, quay người lại mới phát hiện, Bùi Thiệu Hành vẫn lặng lẽ đi theo suốt dọc đường.
Hắn dầm mưa, sắc mặt không cam tâm, dường như có lời muốn hỏi.
Ta coi như không thấy.
Chống lên chiếc ô cán trúc lớn, xoay người, không hề ngoảnh lại.
Đêm đó ta ngủ không ngon.
Nằm mơ thấy rất nhiều á/c mộng.
Trong mơ có một đầm nước không thấy bờ, gió cuồ/ng thổi cuộn lấy hoa sen.
Mái chèo khuấy lên những gợn sóng. Có cô bé cười khúc khích hát vang.
"Tỷ tỷ chải đầu lầu thêu hoa,
Muội muội chải đầu phân gà..."
Mẫu thân một tay dắt ta, một tay dắt nó, cười m/ắng:
"Vãn Đường cái con bé tinh quái này, lại đang bịa đặt cái gì thế!"
Ta quay đầu nhìn cô bé, lại đột nhiên nhìn thấy một bộ xươ/ng trắng hếu.
Thực ra, khi Vãn Đường chưa lạc mất, nó là đứa quấn quýt ta nhất.
Nó hoạt bát nghịch ngợm, suốt ngày gọi "tỷ tỷ" không dứt.
Cho đến năm chiến lo/ạn đó, phụ thân vội vàng đưa cả nhà trốn tới nhà thúc tổ ở Giang Nam.
Chỉ vì m/ua một phần rư/ợu nếp, Vãn Đường liền lạc mất.
Mẫu thân suýt nữa khóc m/ù cả mắt. Phụ thân cũng bạc trắng đầu chỉ sau một đêm.
Ta trằn trọc không ngủ được, vẽ vô số bức họa dáng vẻ của muội muội.
Một năm trước, Vãn Đường được tìm thấy.
Ta đương nhiên mừng như đi/ên.
Trang sức cửa tiệm, vật ngoài thân.
Nó thích, ta liền hào phóng tặng hết.
Nhưng lại càng nuôi dưỡng sự đ/ộc á/c trong lòng nó.
Ta thực sự nghi ngờ, đây rốt cuộc có phải là tiểu muội hoạt bát đáng yêu của ta không?
Tuy nó trông rất giống, sau tai cũng có vết bớt hoa sen y hệt, còn mang theo bùa hộ mệnh nương ta từng đưa cho nó.
Thậm chí, có thể kể lại những chuyện thú vị trong nhà thời thơ ấu một cách rõ ràng rành mạch.
Ta đội nón che mặt, chỉ nói với người nhà là theo Minh Gia công chúa đi săn hươu.
Thực tế lại đến vùng quê Lăng Châu, bái phỏng hộ nông dân năm xưa nhận nuôi Vãn Đường.
Nhân đi lầu trống, quả nhiên có q/uỷ.
Cái tiệm cầm đồ ta tặng Vãn Đường năm ngoái, nay do chính nó sai người quản lý.
Ta thổi chiếc còi lưu ly Tiêu Diễn tặng.
Lệnh cho hai ám vệ tr/ộm sổ sách của tiệm cầm đồ.
Lại lần theo dòng tiền, không ngờ lại tra ra một kỹ viện ở Bình Khang phường.
Đêm đó, ta cải trang nam nhi, bắt mụ tú bà về tra khảo.
"Nói! Ngươi với Vãn Đường có qu/an h/ệ gì?"
Miệng mụ rất kín, nhưng không chịu nổi th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn của đám ám vệ.
Cuối cùng mụ khai sạch.
Thì ra, Vãn Đường kia là kỹ nữ lưu lạc giả trang, tên thật là Bạch Sương.
Một năm trước, Bạch Sương nghe ngóng được một vụ làm ăn lớn.
Đó chính là đóng giả làm Vãn Đường, đứa con gái lạc mất của Cố thị lang, từng bước chiếm đoạt gia sản, gả vào nhà cao cửa rộng, ôm trọn núi vàng.
Ta r/un r/ẩy cả người: "Vậy Vãn Đường thực sự đang ở đâu? Các ngươi làm sao biết được nội tình nhà họ Cố!"
"Vãn Đường thực sự, đã... đã bị Bạch Sương siết cổ ch*t rồi! Thi cốt vứt vào núi hoang, sớm đã bị chó sói ăn sạch."
Mụ tú bà sợ đến khóc không thành tiếng.
Ta không biết mình đã về nhà như thế nào.
Chỉ cảm thấy một trái tim, bị móc ra,
C/ắt nát, rồi lại đặt trên lửa mà dày vò.
Thì ra sau khi Vãn Đường lạc mất năm đó, đổi tên đổi họ, bị bắt tới Dương Châu làm "sấu mã" (kỹ nữ trẻ).
Bị đưa tới làm thiếp cho một quan lớn, lại vì được sủng ái mà bị kẻ tiểu nhân đố kỵ hạ th/uốc hồng hoa, đuổi ra khỏi phủ.
Nàng lưu lạc khắp nơi, quen biết Bạch Sương.
Vãn Đường nhớ mình có tỷ tỷ, có cha mẹ, là đứa trẻ bị b/ắt c/óc.
Bạch Sương và Vãn Đường trông rất giống nhau, hai người vừa gặp đã tâm đầu ý hợp.
Vãn Đường kể hết những chuyện hồi nhỏ, những ký ức ấm áp duy nhất trong đời mình cho Bạch Sương nghe.
Nàng khóc rằng: "Ta không biết quê hương ở đâu, cũng không nhớ nổi thân thế. Chỉ biết cha họ Cố, nương họ Tần, trong nhà còn có tỷ tỷ."
"Cha mẹ cực kỳ thương yêu ta. Tỷ tỷ đối với ta cũng rất dịu dàng. Ta vốn cũng là con gái nhà lành, đời này thật quá khổ mệnh."
Khi Bạch Sương tiếp khách, tình cờ biết được Cố thị lang ở kinh thành đang tìm con gái.
Kết nối lại, manh mối đều xâu chuỗi với nhau.
Nàng ta liền mưu mô với tú bà, gi*t Vãn Đường, giả trang làm nàng ấy đến nhà họ Cố.
Bạch Sương đỏ mắt vì ta có hôn sự tốt.
Cấu kết với vài tên sơn phỉ cùng đường, đưa trọng kim, cố ý diễn một màn kịch bị b/ắt c/óc.
Chỉ để cưỡ/ng b/ức ta,
Làm nh/ục tri/nh ti/ết của ta.
Không ngờ, ta lại phản sát sơn phỉ.
Bạch Sương đành đổi kế sách, diễn một màn khổ nhục kế.
Đến đây.
Sự việc cuối cùng đã chân tướng đại bạch.
Ngày thứ ba, giờ Ngọ, sơn phỉ bị hành quyết.
Ta cũng phong trần mệt mỏi, cuối cùng đã trở về nhà.
Thiệp mời là thứ ta đã chuẩn bị sẵn từ khi rời nhà.
Tiệc thơ khúc thủy lưu thương.
Khách khứa không nhiều, nhưng tộc nhân nhà họ Cố đều có mặt.
Đương nhiên, cũng đã mời Bùi Thiệu Hành.
Tuy hắn cay nghiệt lạnh lùng, nhưng cũng vô cớ bị kéo vào cuộc, dù sao cũng phải giải thích cho rõ ràng.
Trước khi mở tiệc, ta thay một bộ váy gấm Thục màu đỏ thắm, là màu ta từng thích nhất.
Sau này, vì màu này quá nổi bật, lại vì ta muốn làm một vị thiếu phu nhân nhà họ Bùi đoan trang khắc kỷ, nên không bao giờ chạm vào nữa.
Ta cài lên một chiếc trâm vàng hoa phù dung lộng lẫy.
Trong gương, tăng thêm sự uy nghiêm, không còn là người con gái cúi mày rủ mắt nữa.
Đi ngang qua hành lang, đụng phải Vãn Đường.