“Ý dân của những người đang ăn cỗ đấy.” Tôi nói, “Con trai ông hôm nay không xuất hiện, cỗ là mọi người ăn, phiếu là mọi người bầu, đây đã là mức đãi ngộ cao nhất mà anh ta có thể nhận được trong ngày hôm nay rồi.”
Bà Nghiêm chộp lấy cổ tay tôi, giọng vừa sắc vừa gấp: “Cô dừng tay lại cho tôi! Cô còn làm lo/ạn nữa thì tôi bảo Bách Xuyên hủy hôn với cô!”
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay bà ta đang siết ch/ặt trên cổ tay mình rồi cười.
“Dì à, con trai dì đã tự tay hủy hôn với cháu ngay trong ngày hôm nay rồi.” Tôi ngước mắt lên, “Dì đến chậm một bước rồi.”
Bà ta như thể cuối cùng cũng nhận ra tình hình đã hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát, trong đáy mắt dâng lên một sự hoảng lo/ạn thực sự.
Đúng lúc này, cửa sảnh tiệc bỗng vang lên một trận xôn xao.
Có người hạ giọng nói: “Về rồi!”
“Chú rể về rồi!”
“Người đi theo sau anh ta có phải là bạn gái cũ không?”
Tôi nhìn theo hướng đó.
Nghiêm Bách Xuyên cuối cùng cũng đã về.
Vẫn là bộ vest trắng đó, chỉ là cổ áo đã nới lỏng, tóc mái trước trán cũng rối bời, nhìn là biết đã chạy thục mạng về đây.
Theo sau anh ta là Khương Nhược, mặc một chiếc váy trắng, hốc mắt đỏ hoe, bộ dạng như vừa mới khóc xong.
Anh ta đứng ở cửa, nhìn thấy dòng tiêu đề trên màn hình lớn trước tiên.
Tiếp đó là thấy những vị khách đang giơ thẻ bình chọn với vẻ mặt đầy phấn khích.
Cuối cùng, thứ anh ta nhìn thấy là tôi trên sân khấu, mặc váy cưới, tay cầm micro.
Cả người anh ta sững lại tại chỗ.
Tôi thậm chí còn bắt gặp một thoáng ngơ ngác trên mặt anh ta.
Có lẽ trong kịch bản anh ta viết sẵn, lúc này tôi nên ở trong hậu trường khóc trôi lớp trang điểm, hoặc cắn răng nuốt nhục, gắng gượng diễn cho xong vở kịch đám cưới này.
Chứ tuyệt đối không phải là đứng đón gió trên sân khấu như đang chủ trì một lễ kỷ niệm được thiết kế riêng.
Nghiêm Bách Xuyên mặt mày tối sầm, sải bước tiến về phía trước: “Bùi Chức Kiều, rốt cuộc cô đang làm cái gì vậy?”
Tôi giơ tay ra hiệu cho người dẫn chương trình.
Người dẫn chương trình như được khai thông kinh mạch, thế mà thực sự phản xạ có điều kiện đưa chiếc micro dự phòng tới.
Tôi nhìn Nghiêm Bách Xuyên, giọng điệu dịu dàng mà rõ ràng:
“Đừng vội ngắt lời quy trình.”
“Đã đến rồi thì mời người đã khuất tự giới thiệu lần cuối.”
Cả hội trường im lặng một giây, rồi lập tức bùng n/ổ một tràng cười lớn và tiếng kinh ngạc còn vang dội hơn trước.
Sắc mặt Nghiêm Bách Xuyên từ xanh chuyển sang đen kịt.
“Cô đi/ên à?”
“Nói chuyện văn minh chút đi.” Tôi nhắc nhở anh ta, “Hôm nay là lễ truy điệu của anh đấy.”
“Truy điệu cái con khỉ!” Anh ta mấy bước xông lên rìa sân khấu, “Tôi chỉ ra ngoài giải quyết chút việc đột xuất, cô cần phải làm lo/ạn đến mức này không? Cô có biết hôm nay bao nhiêu người đến không!”
“Biết chứ.” Tôi gật đầu, “Chính vì đông người nên tôi mới không thể để mọi người đến đây công cốc. Anh đã vứt đám cưới cho tôi, thì tôi cũng phải cho khách khứa một chủ đề chứ.”
“Nghiêm Bách Xuyên, đám cưới đổi thành lễ truy điệu, thật phù hợp với màn nghệ thuật sắp đặt này của anh đấy.”
“Cô--”
Anh ta bị nghẹn lời, không nói được gì.
Khương Nhược lúc này đuổi theo, cắn môi, bày ra bộ dạng như chịu bao uất ức.
“Chị Chức Kiều, xin lỗi chị, đều là tại em không tốt. Là do em quá xúc động, Bách Xuyên chỉ là lo em xảy ra chuyện...”
“A Hòa.” Tôi ngắt lời cô ta.
Kỷ Hòa lập tức đáp: “Có!”
“Đưa cho cô Khương một bông hoa trắng.”
Kỷ Hòa khựng lại một chút, rồi hiểu ý ngay lập tức, quay người vặt lấy một bông hoa trang trí màu trắng trên bối cảnh sân khấu đưa tới.
Tôi nhận lấy, tự tay nhét vào tay Khương Nhược.
“Đã đến rồi thì không nên đi về tay không.” Tôi nói, “Tình huống của cô đặc biệt, tính là người nhà, đứng hàng đầu đi.”
Gương mặt Khương Nhược lập tức mất sạch m/áu: “Cô nói ai là người nhà?”
“Chẳng lẽ không phải sao?” Tôi nhìn cô ta đầy khó hiểu, “Tin nhắn là cô gửi, người là cô đòi đi, quy trình đã đẩy đến bước này rồi, cô không ngồi ở hàng ghế gia quyến, chẳng lẽ muốn ngồi ở hàng ghế nạn nhân?”
Câu nói này như một cái t/át giáng mạnh vào mặt Khương Nhược.
Trong hàng khách mời có người không nhịn được, văng thẳng một câu “Vãi thật”.
Nghiêm Bách Xuyên cuối cùng cũng n/ổ tung: “Bùi Chức Kiều, cô đủ rồi đấy! Khương Nhược suýt xảy ra chuyện, tôi qua xem cô ấy một chút thì sao? Cô nhất định phải làm lo/ạn đến mức khó coi thế này à?”
“Khó coi?” Tôi cười một tiếng, “Nghiêm Bách Xuyên, anh chạy đi gặp bạn gái cũ mười phút trước giờ cưới, mà anh lại bàn chuyện khó coi với tôi à?”
“Tôi là vì c/ứu người!”
“Anh c/ứu người, tại sao lại tắt điện thoại?”
“Tôi không kịp để ý!”
“Anh không kịp trả lời tin nhắn của tôi, nhưng lại kịp ngồi cùng cô ta trong xe suốt hai mươi phút?” Tôi nhìn anh ta, “Camera giám sát bãi đỗ xe, camera thang máy, ghi chép lối ra vào tầng hầm, tất cả đều trong tay tôi.”
Biểu cảm của anh ta cứng đờ.
Tôi nói tiếp: “Anh đoán xem sao tôi biết là hai mươi phút? Vì tôi không trốn trong hậu trường khóc lóc. Tôi đang đi trích xuất camera.”
Dưới đài vang lên một tiếng “Wow--” kinh ngạc.
Bà Nghiêm vội vàng ra dàn xếp: “Chức Kiều, Bách Xuyên không cố ý đâu, nó chỉ là nhất thời hồ đồ...”
“Dì ơi, dì đừng trả lời thay anh ta trước.” Tôi giơ tay ra hiệu dừng lại, “Quy trình chưa đến phần người nhà bào chữa đâu.”
Tôi quay đầu nhìn màn hình lớn.
“Thầy chỉnh âm thanh, chiếu đoạn camera đã copy lúc nãy lên đi.”
Màn hình lớn chớp nháy, hình ảnh chuyển sang tầng hầm để xe.
Trong ống kính, Nghiêm Bách Xuyên đang dìu Khương Nhược lên xe, ngay sau đó chính mình cũng chui vào trong.