Nói đoạn, nó lao đầu vào cột.
Nhưng lại bị người ta ngăn lại.
Người ngăn nó lại chính là chồng nó, gã thư sinh sa sút kia.
Ta dặn hắn: "Trông chừng người cho tốt, ăn uống cứ cung phụng đầy đủ. Chỉ cần nó còn một hơi thở, dù có g/ãy tay g/ãy chân, nhà họ Ôn cũng trả nổi tiền."
Gã thư sinh là kẻ tinh khôn, vừa nghe liền hiểu ngay. Hắn đến tay không, lúc đi lại mang về một Dung Lan Nhược bị trói như trói gà, cùng một hộp đầy ngân phiếu.
Ng/u Yên La nhiễm b/ệnh bẩn trong chốn lầu xanh, trước lúc ch*t cứ khóc lóc om sòm, nhất quyết đòi gặp ta một lần.
Ta là người thế nào? Là mẹ của Thái tử phi. Một kỹ nữ, muốn gặp là gặp được sao?
Thế là đêm đó, ả ch*t.
Người ta cuốn vào một tấm chiếu rá/ch, vứt ả vào bãi tha m/a.
Như vậy sao được?
Ta sai người đào m/ộ Bùi Kì Minh lên, lấy th* th/ể ra, vứt bên cạnh Ng/u Yên La. Lúc sống chung gối, lúc ch*t cũng chen chúc một chỗ, cái duyên phận sâu đậm này, ta tự nhiên phải tác thành cho bọn chúng.
Còn ta, canh giữ gia sản nhà họ Ôn, một mình sống đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.
(Hoàn)