Chỉ sợ cô có mạng lấy mà không có mạng hưởng.
Kể từ ngày đó, mẹ của Lý Song Song mỗi khi đi ngang qua nhà tôi đều phải ghé vào khoe khoang một chút, rồi nhìn tôi với vẻ bề trên: "Tuyết Nhi à, tìm đại người nào đó rồi cưới đi, đâu phải ai cũng tốt số như con bé Song Song nhà bác, gặp được cậu bạn trai vừa đẹp mã, tính tình tốt, gia thế cũng tốt."
Tôi chỉ cười không đáp.
Dư luận hiện giờ đã nghiêng hẳn về một phía, đợi đến khi Lý Song Song nhận ra sự bất thường thì đã không còn đường lui.
Giống như tôi kiếp trước vậy, muốn chia tay với Lục Vũ, kết quả là ai cũng nói tôi không biết điều, được nuông chiều sinh hư.
Lục Vũ đối mặt với sự đi/ên cuồ/ng ch/ửi bới của tôi cũng chỉ cười, trước mặt người khác chưa bao giờ phản bác.
Điều đó càng làm cho tôi trở nên vô lý và nhiễu sự.
3、
Lý Song Song luôn thích tìm tôi để kể về chuyện của nó và Lục Vũ, ngay cả chuyện họ hôn nhau cũng phải kể cho tôi nghe.
Nó nhìn chằm chằm vào từng biểu cảm nhỏ trên mặt tôi, thầm nghĩ trong lòng:
"Kiếp trước mày ở bên Lục Vũ, kiếp này tao cư/ớp nó từ tay mày, tiếc là mày không biết, người bạn trai từng yêu mày sâu đậm kiếp trước cũng có thể yêu tao như vậy."
Nó tự tưởng tượng ra kịch bản cũ rích về hai cô gái tranh giành một chàng trai, và nó là người chiến thắng.
Tôi vốn chẳng muốn tranh giành với nó, thậm chí nó muốn đóng gói Lục Vũ mang đi luôn cũng được.
"Giang Tuyết, cậu xem, anh ấy lại m/ua cho mình bao nhiêu thứ này, mình đã bảo không cần rồi mà anh ấy cứ nhất quyết tặng."
"Thật phiền phức."
Miệng Lý Song Song nói phiền phức, nhưng thực tế trong lòng nó đang vui sướng tột độ.
"Những thứ này đắt lắm nhỉ? Mình chưa thấy bao giờ."
Tôi giả vờ hâm m/ộ nói.
Lục Vũ tặng quà cho người khác chẳng có chút sáng tạo nào, chính vì không muốn dụng tâm lựa chọn nên mới m/ua mỗi thứ một ít.
Nhắc đến đây, Lý Song Song lại bắt đầu đắc ý: "Đều là hàng hiệu cả, đắt ch*t đi được, thật không hiểu m/ua mấy thứ này làm gì..."
Nó còn giả vờ giả vịt quay sang hỏi tôi: "Hay là cậu chọn lấy hai món đi?"
Đồ của Lục Vũ món nào tôi cũng thấy gh/ê t/ởm, vội vàng lắc đầu từ chối.
"Đồ tốt tặng mình thì phí lắm, mình có biết gì đâu."
Lý Song Song vội vàng thu đồ lại, vốn dĩ nó cũng chẳng định tặng tôi, chỉ muốn khoe khoang một chút thôi.
"Nói chứ tìm bạn trai là phải tìm người như thế này, dịu dàng hào phóng, lại còn yêu mình hết mực."
Ngay cả Lý Song Song cũng không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ đến thế, hóa ra tờ quẻ đó thực sự có m/a lực, có thể khiến Lục Vũ dễ dàng yêu người nhặt được nó.
Tôi nghe thấy nó thầm rủa trong lòng: "Ai bảo kiếp trước Lục Vũ chỉ biết có mỗi mày, giờ tao phải bắt mày tận mắt chứng kiến hạnh phúc của bọn tao! Đồ tiện nhân, tiện nhân, tiện nhân..."
Tôi cười lạnh, Lý Song Song này đúng là không thấy người khác sống tốt hơn mình thì không chịu được.
"Cậu nói đúng, đợi mình tìm được bạn trai nhất định sẽ kể cho cậu."
Điều này làm tôi sực nhớ ra, Lục Vũ thích người sạch sẽ, chỉ cần tôi có bạn trai, anh ta chắc chắn sẽ không thèm nhìn tôi lấy một cái!
Trong mắt Lý Song Song thoáng qua vẻ kh/inh bỉ, thầm nghĩ: "Mày thì tìm được loại cá mè một lứa nào, rời xa Lục Vũ, mày chẳng là cái gì cả!"
Ngày hôm sau, tôi tìm Lý Song Song và nói với nó rằng tôi đã yêu.
Đó là Trần Chiêu, người kiếp trước luôn lặng lẽ không ai hay biết. Anh ấy bình thường, giản dị.
Nhưng lại mang trong mình sức sống mãnh liệt.
Lý Song Song thấy vậy liền cười lớn: "Giang Tuyết, cậu nói xem, không thể thấy mình yêu đương mà gh/en tị rồi tìm đại một người yêu đấy chứ! Anh ta chỉ là một tên làm thuê quèn, một tháng b/án mạng làm lụng thì ki/ếm được bao nhiêu tiền cơ chứ!"
"Đến lúc đó mình sẽ nói với Lục Vũ, để bạn trai cậu vào công ty anh ấy làm, ki/ếm được nhiều hơn, ít nhất cũng là công ty trong top 500, nói ra cũng có thể diện..."
"Mau mau kết hôn với anh ta đi, rồi cặp vợ chồng nghèo lại đẻ ra một đứa con nghèo!"
Miệng thì nói lời coi thường, nhưng trong lòng nó lại mong chúng tôi đến với nhau.
"Đúng rồi Giang Tuyết, ngày mai Lục Vũ mời mình về nhà ra mắt bố mẹ, cậu bảo mình nên mặc gì đây?"
Sự chú ý của Lý Song Song nhanh chóng quay lại với Lục Vũ, trong mắt tràn đầy vẻ phấn khích khi hạnh phúc sắp nắm trong tầm tay.
4、
Chỉ mới quen nhau được 5 ngày mà họ đã ra mắt phụ huynh.
Những ngày này, Lục Vũ ngày nào cũng đưa đón bằng siêu xe, mỗi lần nó quay về trên tay đều là đủ loại hàng hiệu, túi lớn túi nhỏ, vẻ vang vô cùng.
Mẹ của Lý Song Song càng chạy sang nhà tôi thường xuyên hơn, cái vẻ mặt đắc ý khoe khoang của bà ta khiến tôi cảm thấy nực cười.
"Giang Tuyết, cậu không biết đâu, mẹ anh ấy quý mình lắm."
Lý Song Song giơ hai tay ra, trên cổ tay đeo một chiếc vòng ngọc bích màu xanh lục chất lượng cực tốt.
"Còn bảo mình chính là cô con dâu mà Nguyệt Lão gửi đến cho họ, đây là ý trời đã định, chỉ h/ận không thể để Lục Vũ cưới mình về nhà ngay ngày mai."
Nó cười đến mức miệng rộng tận mang tai.
Kiếp trước cũng có tình tiết như vậy, nhưng tôi khá bảo thủ, cảm thấy phát triển quá nhanh nên đã không đồng ý.
Vì thế tôi tò mò hỏi: "Bố mẹ Lục Vũ đều ở nhà à?"
"Đúng vậy, bố anh ấy chẳng giống vẻ nghiêm túc trên tivi chút nào, không cần phải nói là hiền từ đến mức nào... Nhìn thấy chiếc vòng này chưa, đây là ngọc phỉ thúy thượng hạng đấy, ít nhất cũng đáng giá mấy trăm nghìn!"
Tôi liếc nhìn chiếc vòng đó, nếu là hàng thật thì giá trị cả chục triệu cũng không thành vấn đề.