Mẹ tôi nhấn nghe, tiện tay bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia, giọng một người phụ nữ trẻ vang lên rõ mồn một:
“Xin hỏi có phải là phụ huynh của Trần Dữ không? Tôi gọi từ văn phòng tuyển sinh Đại học Bắc Kinh.”
“Hạn chót nhập học đã qua, nhưng đến nay em Trần Dữ vẫn chưa đến làm thủ tục.”
“Chúng tôi muốn x/ác nhận lại, có phải em ấy từ bỏ tư cách nhập học không?”
Mẹ tôi sững người hai giây, giọng điệu lập tức dịu xuống:
“Thưa cô, nó… nó có chút việc bận, liệu có thể gia hạn thêm mấy ngày được không ạ?”
Đối phương khựng lại một chút, giọng lạnh lùng và kiên quyết:
“Rất tiếc. Quá hạn không báo danh theo quy định sẽ bị coi là tự ý từ bỏ, học tịch sẽ không được bảo lưu.”
“Hôm nay là ngày cuối cùng rồi.”
Tiếng “tút” vang lên, điện thoại bị cúp.
Nụ cười trên mặt mẹ tôi nhạt dần rồi tắt hẳn.
Mười phút sau, bà chạy như đi/ên xông vào sảnh đồn công an.
“Đồng chí cảnh sát! Tôi rút đơn! Tôi không truy c/ứu nữa!”
“Anh thả con trai tôi ra được không?”
“Trường gọi điện đến rồi, không đi báo danh nữa là bị hủy tư cách mất!”
Tất cả ánh mắt trong sảnh lập tức đổ dồn về phía bà.
Viên cảnh sát mặt chữ điền ngẩng đầu lên khỏi đống hồ sơ, lặng lẽ nhìn bà hai giây.
Sau đó, anh ta vươn tay cầm lấy bản “Quyết định lập án” có đóng dấu đỏ chót trên mặt bàn, xoay ngược lại, lạnh lùng đẩy về phía bà.
“Trước khi lập án, chị có thể rút bất cứ lúc nào, chỉ cần ký tên là xong.”
“Nhưng giờ vụ việc đã vào hệ thống, lập án chính thức rồi, thì không còn khả năng hủy bỏ nữa.”
Đến ngày thứ bảy, tôi mới rời khỏi trại tạm giam.
Dì nhỏ đứng đợi ở cửa, vừa thấy tôi đã lập tức lao tới, ôm ch/ặt tôi vào lòng.
Dì khóc nói:
“Khổ thân con quá, Tiểu Dữ.”
Tôi lắc đầu, không nói gì.
Đẩy cửa vào nhà, mẹ tôi lập tức ngồi bật dậy từ ghế sofa.
Đôi mắt bà sưng đỏ, gương mặt tiều tụy, r/un r/ẩy vươn tay muốn ôm lấy tôi:
“Tiểu Dữ, con về rồi, mẹ…”
Nhưng tôi chỉ nghiêng người né tránh sự đụng chạm ấy.
Trong khi tay bà vẫn còn cứng đờ giữa không trung, tôi đi thẳng qua phòng khách, bước vào phòng mình rồi “cạch” một tiếng khóa trái cửa lại.
Bên ngoài cửa tĩnh lặng như tờ, sau đó là tiếng nức nở cố kìm nén của mẹ tôi.
Còn bố tôi, ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không dám nói, chỉ ngồi trên ghế sofa, lặng lẽ hút th/uốc cả đêm trước gạt tàn.
Sáng hôm sau, tôi đến trường.
Trong văn phòng, thầy Chu nắm lấy tay tôi, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Tiểu Dữ, xin lỗi con…”
Giọng thầy nghẹn ngào, gần như không nói nên lời:
“Văn phòng tuyển sinh gọi điện rồi, hạn chót đã qua, học tịch Bắc Đại… hoàn toàn bị hủy rồi.”
Nghe thấy tin dữ vốn đã dự đoán trước này, tôi nắm ch/ặt vạt áo, không rơi một giọt nước mắt.
“Đừng sợ!”
Thầy Chu đột ngột đứng dậy, lau nước mắt, nghiến răng nói:
“Thầy đi c/ầu x/in hiệu trưởng! Thầy nhất định phải giành cho con một suất học lại!”
Thầy dẫn tôi chạy đôn chạy đáo giữa phòng giáo vụ và phòng hiệu trưởng, làm xong mọi thủ tục, thậm chí còn đề nghị giúp tôi đóng trước phí học lại.
Tôi lắc đầu, đáp:
“Em tự lo được ạ.”
Tôi quay lại lớp 12, ngồi ở bàn cuối cạnh cửa sổ.
Thế nhưng những lời bàn tán cứ văng vẳng bên tai:
“Chính là nó đấy, thi được 708 điểm, kết quả đi tr/ộm tiền nhà nên vào tù.”
“Bố mẹ đẻ báo cảnh sát, Bắc Đại cũng không nhận nữa, vậy mà còn mặt mũi quay lại đi học?”
Những ánh mắt kỳ thị như kim châm sau lưng, tôi mở sách, liều mạng vùi đầu vào đống đề thi, ngoài tai không màng thế sự.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu chiến tranh lạnh triệt để với bố mẹ.
Mỗi ngày đi học về, mẹ tôi đều bày vẽ đủ món nóng sốt, bồn chồn chờ đợi bên mâm cơm.
Tôi thậm chí không buồn liếc nhìn, thà nhai bánh bao khô ở căng tin hoặc tự m/ua mì tôm rẻ tiền.
Đêm khuya hôm đó, tôi cầm bát mì tôm ra bếp lấy nước nóng.
Mẹ tôi đột nhiên từ phòng khách lao ra, chặn đứng cửa phòng tôi.
Nước mắt bà trào ra, nhìn tôi đầy khẩn cầu:
“Tiểu Dữ, con nói với mẹ một câu được không? Dù là m/ắng mẹ vài câu cũng được mà?”
Tôi bưng bát mì dừng bước, lạnh lùng nhìn bà.
“Bà muốn tôi nói gì?”
Nhân lúc bà còn đang ngẩn người, tôi nghiêng người lách vào phòng, “rầm” một tiếng, không chút nương tay đóng sầm cửa vào mặt bà.
Dưới ánh đèn bàn, cuốn vở ghi lỗi sai năm ngoái đã bị tôi lật quăn mép.
Tôi nắm ch/ặt chiếc bút bi đen trong tay, khớp ngón tay trắng bệch.
Tháng đầu tiên học lại, căn nhà ngột ngạt như hầm băng.
Mẹ tôi ngày nào cũng nấu nướng đủ kiểu, nhìn tôi đầy dè chừng; bố tôi thậm chí phải trốn ra ban công hút th/uốc, không dám phát ra tiếng động.
Nhưng sự lấy lòng muộn màng này chỉ khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Trong ánh mắt họ nhìn tôi có sự hối lỗi, nhưng nhiều hơn cả là sự sốt sắng muốn tô vẽ cho một cuộc sống yên bình giả tạo.
Tôi thật sự không chịu nổi nữa.
Ở trong căn nhà này thêm một giây, tôi cũng thấy ngộp thở.
Tôi mở điện thoại, gọi cho dì nhỏ:
“Dì ơi, con có thể đến ở chỗ dì được không?”
Đầu dây bên kia chỉ im lặng đúng một giây:
“Dì dọn dẹp phòng ngủ phụ cho con ngay đây.”