Dịp lễ 1/5, con gái bảo muốn đi du lịch tự lái và nhất quyết bắt tôi đi cùng.
Tôi hủy vé máy bay đi Maldives, đặt sẵn khách sạn dọc đường, lại còn bỏ ra mấy nghìn tệ m/ua đủ loại đồ ăn vặt mà gia đình con gái thích, tay xách nách mang bước lên chiếc SUV của con rể.
Xe mới chạy được hai cây số thì hết xăng, đổ đầy bình hết 527 tệ.
Con rể đưa thẳng hóa đơn cho tôi: "Mẹ, trả tiền đi ạ."
Thấy tôi ngẩn người, nó tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
"Lớn tuổi thế này rồi, chẳng lẽ đến chút lễ nghĩa cơ bản cũng không biết sao? Chúng con có lòng tốt đưa mẹ đi chơi, mẹ định không trả tiền xăng à?"
Tôi nhìn sang con gái, người vừa nãy còn hào hứng bàn luận về kế hoạch chuyến đi, giờ đây lại im như thóc.
Tôi nén gi/ận chuyển khoản.
Đối phương nhận tiền ngay lập tức.
Trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên mất sạch hứng thú để tiếp tục chuyến đi này.
Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho chồng.
"Vé đi Maldives còn không?"
"Sao thế?"
"Không có gì. Chỉ là thấy mình già rồi, không chơi chung được với bọn trẻ nữa."
Đầu dây bên kia trả lời rất nhanh.
"Vậy thì về thôi. Anh vừa kiểm tra, vẫn còn vé, anh đang đặt lại đây."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn chút ít.
Đang định trả lời thì một cái đầu nhỏ bất ngờ thò lại gần: "Bà ngoại, bà đang chơi điện thoại ạ? Con cũng muốn xem."
Thằng bé bám vào vai tôi nghiêng người sang, còn vô tình đ/è lên tóc tôi.
An An mới năm tuổi, nhưng sức lực đã không nhỏ.
Cái thân già của tôi còn chưa kịp kêu đ/au, con gái đang ngồi ghế phụ im lặng nãy giờ đã nổi cáu.
"Chu An, ngồi yên!"
An An bĩu môi, miễn cưỡng buông tay ra.
Nhìn khuôn mặt tủi thân của thằng bé, lòng tôi mềm nhũn, định nói mình không sao, bảo con gái đừng m/ắng An An, nào ngờ những lời cay nghiệt của nó lại nhắm thẳng vào tôi.
"Mẹ, mẹ cũng thật là, trên xe mà mẹ cứ xem điện thoại, mẹ không biết trẻ con không có khả năng chống lại sức hút của điện thoại sao? Lỡ làm hỏng mắt nó thì sao?"
Tôi bị quát đến ngẩn người, theo phản xạ giải thích: "Mẹ chỉ nhắn tin cho bố con thôi…"
Con gái mất kiên nhẫn: "Thôi thôi, đừng nói nữa. Mẹ, bọn con có lòng tốt đưa mẹ đi chơi, nhưng mẹ cũng đừng có chỉ biết chơi không thôi chứ, ít nhất cũng phải giúp bọn con trông An An chứ."
Con rể cũng lầm bầm theo: "Đúng đấy, sao mà không biết ý tứ thế nhỉ? Bản thân thì chơi điện thoại không thèm trông cháu, bảo sao người ta cứ nói già rồi là đáng gh/ét…"
Nghe hai người bọn họ kẻ xướng người họa chì chiết mình, tôi thấy nghẹn ứ trong lòng.
Đáng lẽ giờ này tôi phải đang ngồi bên bờ biển Maldives cùng chồng, hóng gió biển và tắm nắng mới đúng.
Một ngày trước khi khởi hành, con gái lại bảo muốn đưa chúng tôi đi du lịch tự lái.
Tôi đã hủy vé, còn m/ua một đống đồ ăn vặt con thích, tràn đầy hy vọng chuẩn bị đi du lịch cùng chúng nó.
Ai ngờ khi chúng nó đến nơi, tôi mới phát hiện An An – đứa lẽ ra phải ở nhà thông gia – cũng có mặt trên xe.
Ghế sau còn chất đầy đủ thứ tạp vật, ngoài An An ra thì chỉ miễn cưỡng ngồi thêm được một người.
Chồng tôi chủ động bảo mình bị đ/au lưng không ngồi xe đường dài được, nên bảo tôi đi cùng.
Ai ngờ đâu chẳng phải đi du lịch, mà là đến để chịu cục tức.
Con rể vẫn đang cằn nhằn: "Vừa nãy ở trạm xăng cũng vậy, giá xăng bây giờ cao thế này, không biết nghĩ xem chuyến đi này tốn kém bao nhiêu, người biết ý thì đã chủ động thanh toán rồi. Chỉ có mỗi mẹ vợ, cứ như m/ù ấy, giả vờ không thấy, lại còn phải để con nhắc…"
Nhắc đến chuyện này tôi càng thấy bực.
Sau khi chia tay chồng, xe mới chạy được hai cây số thì báo sắp hết xăng.
Tranh thủ lúc ở trạm xăng, tôi nghĩ lát nữa phải lên cao tốc nên đi vệ sinh trước.
Từ nhà vệ sinh bước ra, tôi cứ ngỡ tiền đã trả rồi nên định bước lên xe.
Nào ngờ bị con rể chặn lại, nó đưa hóa đơn cho tôi: "Mẹ, tiền xăng chưa trả đâu, mẹ định ăn quỵt à?"
Giọng nó rất lớn.
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía tôi, nhân viên trạm xăng nhìn tôi như nhìn kẻ tr/ộm, sợ tôi trốn vé. Cả đời này tôi chưa bao giờ thấy mất mặt đến thế, cũng chẳng buồn truy c/ứu xem rốt cuộc tiền này là của ai, tôi đỏ bừng mặt thanh toán rồi gần như chạy trốn quay lại xe.
Giờ con rể lại khơi lại chuyện cũ, tôi không thể nhịn được nữa, mặt sa sầm xuống.
"Phía trước xuống cao tốc, tìm trạm dừng nghỉ đỗ xe!"
Nghe thấy tôi bảo xuống cao tốc, con gái bất mãn quay đầu lại.
"Mẹ, còn chưa đến nơi mà, tự nhiên dừng xe làm gì? Nhịn không nổi à? Vừa nãy chẳng phải mới đi xong sao?
"Nếu mẹ gấp quá thì dùng tạm cái này đi."
"Bẩn ch*t đi được, ngày nào cũng tiểu rắt tiểu không hết, mẹ là nặng nhất đấy." Nó quay sang lầm bầm với chồng.
"Người già lắm chuyện thật."
Tôi nhìn chai nước khoáng trước mặt, mặt tối sầm lại.
Kể từ sau khi sinh con gái, tôi mắc chứng són tiểu.
Những năm qua, th/uốc không ít lần uống, tội cũng không ít lần chịu, nhưng tôi chưa bao giờ hối h/ận.
Vậy mà tôi không bao giờ ngờ được, đứa con gái mà tôi đã hy sinh cả mạng sống để sinh ra, lại lấy chuyện tôi bị són tiểu ra làm đề tài bàn tán.
Cảm nhận được ánh mắt gh/ê t/ởm của con rể, tôi gi/ận đến run người, không nhịn được mà lớn tiếng.
"Xuống cao tốc! Quay đầu lại! Mẹ không đi du lịch với các con nữa, mẹ muốn về nhà!"
Sự bùng n/ổ đột ngột của tôi khiến ba người trên xe gi/ật mình.
Sau khi hoàn h/ồn, con gái nhíu mày quát tôi.