Trên đường hồi cung, Thanh Đàn hỏi: "Điện hạ, bên phía Tuyên Bình Hầu phủ, người còn định đến nữa không?"

Tôi vừa bóc hạt dẻ vừa thong thả đáp: "Tùy tâm trạng."

Thanh Đàn bật cười.

Lưu Phúc bên ngoài xe ho khan một tiếng.

"Điện hạ, Thái hậu nương nương đã dặn, dạo này người không được tự ý xuất cung nữa."

Tôi vén rèm lên.

"Vậy hôm nay ngươi có thấy ta xuất cung không?"

Lưu Phúc lập tức nhìn lên trời.

"Nô tài mắt mũi kém, chỉ thấy một xe hạt dẻ tự chạy đến Thanh Ngô trang thôi ạ."

Tôi hài lòng buông rèm xuống.

Cổng cung đã gần, ngói vàng lấp lánh chói mắt dưới ánh hoàng hôn.

Tôi tựa vào đệm mềm, nhớ lại tiếng quỳ rạp của cả sảnh khách khứa ở Tuyên Bình Hầu phủ hôm đó, nhớ gương mặt tái nhợt của Chung Phù, nhớ những giọt mồ hôi lăn trên trán Tần Hoài Nghiễn, và cả hình ảnh Chung Đường ôm chiếc khóa bạc, nói rằng mình không hề c/ầu x/in để được quay về.

Đời này luôn có những kẻ lấy thân phận làm d/ao, đem đi c/ắt x/ẻ th!t của người khác.

Nhưng nếu cầm d/ao sai hướng, cũng sẽ tự c/ắt đ/ứt tay mình mà thôi.

Tôi nhét hạt dẻ cuối cùng vào miệng, vị ngọt thơm tan ra nơi đầu lưỡi.

Cổng cung chậm rãi mở ra.

Tôi phủi sạch vụn hạt dẻ trên tay, nhấc chân xuống xe.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiếu gia thật đau lòng rồi

Chương 22
Vào năm thứ ba sau cái chết đột ngột của thiếu gia thật Giản Tinh, một trận hỏa hoạn lớn đã đưa tôi trở về mười năm trước. Chỉ là lần này, nhà họ Giản đã tìm lại Giản Tinh sớm hơn. Phòng ngủ của tôi bị đổi thành căn phòng tăm tối và chật hẹp nhất trong nhà. Người nhà ra lệnh cho tôi tuyệt đối không được tranh giành với Giản Tinh. Tôi bị ngó lơ, bị đối xử tùy tiện, trở thành sự tồn tại thừa thãi nhất trong căn nhà này. Và tôi hiểu ra, họ cũng đã trùng sinh rồi. Thế giới lạnh lẽo quá, tôi chẳng còn chút sức lực nào để chống chọi nữa. Nhưng ngay trong lúc đang không ngừng chìm nghỉm vào bóng tối, tôi lại được một ngọn lửa ấm áp, nồng nhiệt ôm chặt lấy vào lòng.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
6.98 K
Dừng chân Chương 51