“Tôi chỉ muốn hỏi anh một chuyện.”
“Anh đã giàu có thế này, chẳng thiếu thứ gì, tại sao lại dùng số tiền trong chiếc thẻ đó để m/ua đàn piano cho cô ta?”
“Đó là khoản tiết kiệm duy nhất của tôi, anh thừa biết mà.”
Tiêu Diễn Tranh tựa vào mép giường, sắc mặt không mấy dễ coi. Cảm giác mọi chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát khiến anh ta vô cùng khó chịu.
“Đó cũng là thứ tôi n/ợ cô ấy.”
“Cô ấy biết tôi kết hôn với cô nên rất đ/au lòng, tôi bắt buộc phải bù đắp cho cô ấy một chút.”
“Chỉ cần cô chịu thiệt thòi một chút thì cô ấy mới vui vẻ được. Đều là phụ nữ với nhau, cô nên hiểu cảm giác này chứ?”
Giờ phút này, anh ta trút bỏ mọi lớp ngụy trang, hoàn toàn không còn chút bóng dáng nào của cái gọi là “Tiêu Diễn Tranh” mà tôi từng biết. Anh ta bóp cằm tôi, trong ánh mắt đầy vẻ kh/inh miệt và mỉa mai.
“Chẳng qua cũng chỉ là chút tiền thôi, nếu cô thấy cấn, tôi có thể chuyển cho cô gấp ba, thậm chí gấp mười lần.”
“Chỉ là… tôi rất gh/ét người khác tự ý lục lọi đồ đạc của mình. Giang Tùy, tôi cứ tưởng cô sẽ biết điều, xem ra là tôi đã đá/nh giá cao cô rồi.”
“Vốn dĩ còn muốn chừa cho cô chút thời gian để chuẩn bị tâm lý, là cô tự chuốc lấy thôi.”
Anh ta xoay người xuống giường, lấy điện thoại ra gọi cho ai đó. Một tiếng sau, hai bản tài liệu được mang đến tay anh ta.
“Ký đi.”
“Sau khi ly hôn, đứa nhỏ thuộc về tôi. Mỗi tháng cô có thể gặp con một lần, nhưng với điều kiện là cô phải dọn đến căn nhà tôi đã chuẩn bị sẵn ở ngoại ô.”
“A Tùy, dù cô đã làm chuyện khiến tôi không hài lòng đến thế, tôi vẫn không nỡ để cô rời xa tôi.”
“Cứ như vậy đi, gia đình ba người chúng ta mãi mãi không chia lìa.”
Giọng điệu anh ta bình thản, nhưng lại khiến người ta cảm thấy một sự đe dọa không rõ lý do.
Tôi ngỡ ngàng nhìn anh ta.
“Anh muốn tôi làm nhân tình không thể lộ diện của anh sao?”
“Tiêu Diễn Tranh! Sao anh có thể quá đáng đến thế!”
Anh ta biết rõ từ nhỏ tôi đã chứng kiến cha ngoại tình rồi bỏ rơi hai mẹ con, tôi gh/ét nhất là những kẻ không chung thủy trong tình cảm. Vậy mà anh ta lừa dối tôi chưa đủ, giờ lại còn muốn dùng cách này để s/ỉ nh/ục tôi! Sao anh ta có thể trơ trẽn đến thế!
Anh ta im lặng cười, như thể đang mỉa mai sự ngây thơ của tôi. Anh ta chậm rãi cúi người xuống trước mặt tôi, ánh mắt đầy vẻ thương hại và tiếc nuối, tựa như lời thì thầm của á/c q/uỷ.
“Chứ còn sao nữa? Với thân phận của cô, cô thực sự nghĩ mình có thể bước chân vào nhà họ Tiêu sao?”
“Đừng nằm mơ nữa A Tùy, mau ký tên đi, điều kiện này, người khác cầu còn không được đấy.”
“Nếu không, thì ký vào bản này, tôi cho cô năm triệu, nhưng cả đời này cô đừng hòng gặp lại con của chúng ta nữa. Tự cô chọn đi.”
Rõ ràng không có ai bóp cổ tôi, nhưng lại khiến người ta cảm thấy ngộp thở một cách kỳ lạ. Anh ta chuẩn bị quá kỹ lưỡng, kỹ đến mức bản thỏa thuận của tôi chẳng còn cơ hội để dùng đến.
Tôi hít sâu một hơi, đặt bút ký vào bản thỏa thuận năm triệu tệ.
“Tiểu thư danh giá như cô Đường, quả thực phù hợp làm mẹ của con anh Tiêu hơn.”
“Tôi cầm tiền rồi đi, sau này tuyệt đối sẽ không quấy rầy anh Tiêu nửa bước.”
Thấy giọng điệu tôi bình thản, như thể đã thực sự quyết tâm, Tiêu Diễn Tranh tức gi/ận đến bật cười, chỉ thấy tôi là kẻ không biết tốt x/ấu.
“Được, Giang Tùy, bây giờ tôi sẽ đi đón Noãn Noãn về nhà chính, để cô cả đời này không bao giờ gặp lại nó nữa!”
“Cô nói đúng, con của tôi tuyệt đối không thể có người mẹ không ra gì như cô được. Như Tuyết dịu dàng đoan trang, cô ấy làm mẹ của Noãn Noãn mới là phù hợp nhất!”
Anh ta đ/ập cửa bỏ đi.
Tôi ngồi trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào bức ảnh gia đình trên tường một lúc lâu. Đó là tấm ảnh chụp khi Noãn Noãn ba tuổi, con bé đã nài nỉ tôi và anh ta cùng chụp.
Lúc đó nhìn chỉ thấy hạnh phúc. Giờ nhìn lại, chỉ thấy nực cười.
Tôi bắc thang gỡ nó xuống, x/é bỏ phần của Tiêu Diễn Tranh rồi vứt vào thùng rác, phần còn lại cẩn thận gấp gọn đặt vào ngăn trong của vali.
Thu dọn một hồi, tôi chỉ gom vài bộ quần áo cho vào vali. Những thứ còn lại, đều là đồ của Noãn Noãn.
Về nhà mà.
Đương nhiên hai mẹ con tôi phải cùng nhau về.
-
Sau khi Tiêu Diễn Tranh rời đi, anh ta lập tức gọi cho trợ lý, bảo cậu ta đến b/ệnh viện đón đứa nhỏ về ngay lập tức. Tôi từng nói với anh ta, Noãn Noãn đã làm phẫu thuật, cần phải nằm viện.
Tiêu Diễn Tranh ngồi trong căn hộ riêng suốt cả đêm, chỉ đợi trợ lý đón con đến.
Thế nhưng cho đến chín giờ sáng hôm sau, trợ lý vẫn không có hồi âm.
Anh ta không nhịn được mà gọi điện.
Trợ lý bắt máy, nhưng cứ ấp a ấp úng không nói nên lời.
“Một đứa trẻ mà cậu cũng không đón về được à!”
“Địa chỉ ở đâu? Tôi qua đó ngay!”
Trợ lý vội vàng vâng dạ, quay đầu gửi địa chỉ cho Tiêu Diễn Tranh.
Nhìn thông tin địa chỉ gửi đến trên điện thoại, Tiêu Diễn Tranh không thể tin nổi.
“Cậu đi/ên rồi à? Gửi địa chỉ nghĩa trang cho tôi làm gì?”
“Cậu muốn trù ẻo con gái tôi ch*t đấy à!”
Cho dù qu/an h/ệ giữa anh ta và tôi đã đổ vỡ, anh ta cũng không chấp nhận việc có người trù ẻo con gái mình.
Trợ lý r/un r/ẩy trả lời.
“Không phải đâu Tiêu tổng, tiểu tiểu thư đang ở đây thật ạ.”
“Tối qua khi tôi tra được địa chỉ này cũng không dám tin.”
“Nhưng tôi đã kiểm tra cả đêm, mới x/ác nhận được tiểu tiểu thư quả thực đang ở đây. Xin lỗi Tiêu tổng, tiểu tiểu thư đã qu/a đ/ời từ một tháng trước vì cấp c/ứu không thành công ạ.”