Sau đó anh gật đầu.
"Được."
Anh không biết kh//âu.
Đường kim mũi chỉ xiêu vẹo.
Anh tự đ/âm vào tay mình hai lần.
Tôi ngồi bên cạnh chỉ đạo.
"Không đúng, cánh tay của Đoàn Đoàn phải cao lên một chút."
"Đừng để lộ đầu chỉ, nó sẽ ngứa đấy."
"Anh ơi sao anh ngốc thế, em phải mách mẹ."
Anh cả nghe xong, bỗng nhiên bật cười.
Đó là lần đầu tiên anh cười sau khi chuyện của Hứa Miên xảy ra.
Kh//âu xong, tôi ôm Đoàn Đoàn.
Nó vẫn không đẹp lắm.
Một cánh tay cao, một cánh tay thấp.
Nhưng nó đã nguyên vẹn.
Đêm đó, trước khi ngủ tôi nói rất nhiều.
Kể rằng hôm nay Đoàn Đoàn làm phẫu thuật rất dũng cảm.
Kể rằng anh trai kh//âu x/ấu nhưng rất nghiêm túc.
Kể rằng liệu ngày mai mẹ có thể may cho nó một bộ quần áo không.
Mẹ đứng ở cửa nghe, lén lau nước mắt.
Anh cả ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng vỗ vỗ chăn của tôi.
Trước khi tôi ngủ thiếp đi, tôi lí nhí hỏi:
"Anh ơi, cửa đã đóng chưa ạ?"
Anh nói: "Chưa đóng."
"Còn đèn thì sao?"
"Vẫn sáng."
"Còn anh?"
"Anh ở đây."
Đêm đó, tôi không còn mơ thấy cánh cửa ấy nữa.
Bản án của Hứa Miên có hiệu lực là chuyện của nửa năm sau.
Cô ta bị kết án vì hành vi cố ý gây thương tích cho trẻ vị thành niên, cho ăn chất gây dị ứng, v.v.
Cụ thể là bao nhiêu năm, hồi đó tôi còn nhỏ nên không biết.
Lớn lên mới nghe nói, không hề ngắn.
Cô ta vốn đang thực tập tại một tổ chức đầu tư, sơ yếu lý lịch rất đẹp, tiền đồ cũng khá sáng sủa.
Sau vụ án, tất cả đều tan thành mây khói.
Nhà họ Bùi không trả th/ù riêng.
Cũng không cho người đến chặn cửa nhà cô ta.
Ông nội chỉ nói: "Cứ theo pháp luật mà làm."
Nhưng anh cả họ nói thêm một câu:
"Ngoài pháp luật ra, cô ta cũng đừng hòng bước chân vào bất kỳ ngành nghề nào liên quan đến trẻ em, giáo dục hay chăm sóc."
Đây không phải là đe dọa.
Mà là sự thật.
Không có tổ chức nào muốn nhận một người từng ra tay với một đứa trẻ năm tuổi.
Gia đình Hứa Miên từng đến c/ầu x/in.
Mẹ cô ta khóc lóc trước cửa tổ trạch, nói Hứa Miên còn trẻ, hồ đồ, c/ầu x/in nhà họ Bùi cho cô ta một cơ hội.
Anh cả chỉ bảo quản gia truyền lại một câu:
"Khi em gái tôi năm tuổi, cô ta đã từng cho nó cơ hội nào chưa?"
Bên ngoài im lặng.
Từ đó về sau, nhà họ Hứa không còn đến nữa.
Cuộc sống của tôi dần hồi phục.
Không phải tốt lên ngay lập tức.
Mà là rất chậm.
Giống như cánh tay của Đoàn Đoàn, từng mũi kim kh//âu lại.
Tôi bắt đầu ăn bánh ngọt trở lại.
Nhưng lần nào cũng phải xem bảng thành phần.
Anh cả không thấy phiền.
Anh trải bao bì ra cho tôi xem:
"Ở đây, không có xoài."
"Ở đây, không có hạt điều."
"Dây chuyền sản xuất cảnh báo có rủi ro hạt, cái này không ăn."
Tôi gật đầu.
Rồi nói: "Anh ơi, anh bây giờ giống mẹ quá."
Anh rất nghiêm túc:
"Giống mẹ là lời khen đấy."
Tôi lại bắt đầu nói nhiều.
Ban đầu một ngày chỉ nói vài câu.
Sau đó là mười mấy câu.
Rồi sau đó, tổ trạch lại bị tôi làm cho náo nhiệt trở lại.
Có lần ông nội đang ngủ trưa, bị tôi làm cho thức giấc vì đang kể chuyện cư/ớp biển cho Đoàn Đoàn nghe ngoài cửa.
Ông đi ra, nhíu mày.
Tôi lập tức bịt miệng.
"Ông nội, có phải con làm ồn quá không ạ?"
Ông nhìn tôi một cái.
Cúi người bế tôi lên.
"Ồn."
Tôi cúi đầu.
Ông lại nói: "Nhưng ông chỉ thích nghe con nói chuyện, không ồn là ông không ngủ được."
Ông nội thật kỳ lạ.
Sau năm tuổi, nhà họ Bùi không bao giờ phá vỡ quy tắc đó nữa.
Trường mẫu giáo là anh cả và anh hai cùng chọn.
Xem giáo viên.
Xem camera.
Xem nhà ăn.
Xem quản lý dị ứng.
Hiệu trưởng bị hỏi đến mức cuối cùng suýt nữa tưởng mình đang bị thẩm vấn.
Anh hai nói: "An toàn của trẻ em không có chuyện gì là nhỏ."
Anh cả nói: "Chúng tôi chỉ cần chắc chắn, con bé được an toàn."
Khi tôi học tiểu học, có bạn nhỏ trong lớp gi/ật lấy móc khóa hình thỏ của tôi.
Thực ra không gi/ật hỏng.
Chỉ kéo một cái.
Nhưng tôi lập tức cứng đờ người.
Giáo viên gọi điện cho anh cả.
Anh cả mười phút sau đã đến.
Anh không hỏi ai b/ắt n/ạt tôi trước.
Anh ngồi xổm trước mặt tôi, xòe tay ra.
"An An, khi nào muốn nói thì hãy nói."
Tôi nhìn tay anh.
Rất to.
Trong lòng bàn tay có một vết s/ẹo kim mờ mờ.
Là lần kh//âu tay cho Đoàn Đoàn năm nào bị đ/âm phải.
Tôi đặt tay lên đó.
"Bạn ấy kéo Đoàn Đoàn."
Anh cả gật đầu.
"Anh nghe thấy rồi."
Bốn chữ này, rất có tác dụng.
Từ năm tuổi đến khi trưởng thành, mỗi lần tôi cất tiếng, đều có người lắng nghe.
Tôi dần hiểu ra.
Điều tồi tệ nhất ở Hứa Miên không chỉ là những miếng bánh hay những lời mắ/ng ch/ửi kia.
Cô ta muốn tôi tin rằng, có nói ra cũng vô ích.
Nhưng cô ta sai rồi.
Ở nhà họ Bùi, nói ra là có ích.
Đặc biệt là với tôi.