"Tôi... tôi đi làm người đại diện?"
"Sao, không được à?" Bà nội nhướng mày, "Khuôn mặt này của cô, không ra ngoài 'càn quét' đám người kia thì thật là phí phạm."
Thế là, Tần Vũ Vi, một "phu nhân toàn thời gian" từng chỉ biết ở nhà, bị bà nội đ/á thẳng vào môi trường công sở.
Người đại diện cho thương hiệu trang sức thuộc tập đoàn Triệu thị -- Tần Vũ Vi.
Ngay khi đoạn phim quảng cáo tung ra, toàn mạng bùng n/ổ.
"Vãi thật! Đây là tiên nữ phương nào thế này! Đẹp quá mức cho phép rồi!"
"Đây là phu nhân tổng tài của tập đoàn Triệu thị ư?!"
"Mẹ kiếp, kiếp trước Triệu Khải Hàng đã c/ứu cả dải ngân hà à?"
Tần Vũ Vi, nổi tiếng rồi.
Nổi tiếng hơn nhiều so với thời còn làm "diễn viên kịch tính".
Bà ấy bắt đầu bận rộn, chụp quảng cáo, dự sự kiện, thậm chí còn lên bìa của vài tạp chí kinh tế.
Khí chất "oán phụ" trên người bà ấy hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là vẻ đẹp tự tin, tỏa sáng rạng ngời.
Bà ấy không còn thời gian để "ép" tôi nữa, cũng chẳng còn thời gian để "tranh sủng" với bố tôi.
Bây giờ mỗi ngày trở về, bà ấy đều mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ thiếp đi.
Triệu Khải Hàng ngược lại thấy không quen.
"Vợ à, gần đây... em có phải quá mệt rồi không?"
"Mệt?" Tần Vũ Vi đắp mặt nạ, lật giở tạp chí thời trang, "Đây gọi là sống phong phú. Mẹ nói đúng, phụ nữ, vẫn nên có sự nghiệp của riêng mình."
"Vợ à, vậy em còn yêu anh không?"
"Yêu." Tần Vũ Vi không thèm ngẩng đầu, "Đừng ồn, em đang xem màu sắc chủ đạo của mùa tới."
Triệu Khải Hàng: "..."
Anh lẳng lặng trôi dạt sang phòng tôi.
"Bảo à, bố... thất sủng rồi."
Tôi đang gặm cái "đùi vàng" của mình (chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng bà nội tặng).
Tôi liếc nhìn anh một cái.
"A." (Biết rồi, cút đi.)
Anh ngồi xổm trước mặt tôi, hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
"Bảo à, con nói xem... có phải bố là người vô dụng nhất cái nhà này không?"
Tôi nghiêm túc suy nghĩ một chút.
Sau đó, tôi gật gật đầu.
Triệu Khải Hàng: "..."
Anh ôm ngựk, đổ gục xuống tấm thảm nhỏ của tôi.
"Bố không sống nổi nữa rồi..."
Tôi bò tới, vỗ vỗ vào mặt anh.
Đừng diễn nữa, ảnh đế.
Vợ anh tuy đang "bận sự nghiệp", nhưng sợi dây chuyền trên cổ bà ấy vẫn là "Ocean's Heart" mà anh tặng đấy thôi.
(Đúng, chính là sợi dây bị tôi gi/ật đ/ứt, bố đã tốn một đống tiền để sửa lại đấy.)
Chuỗi thức ăn trong cái nhà này đã hoàn toàn ổn định.
Tôi, Triệu Bảo, đứng trên đỉnh cao.
Thật tốt.
Tôi đang gặm cái khóa vàng một cách mỹ mãn.
Đột nhiên, mẹ tôi xông vào.
"Bảo!"
Bà ấy ôm chầm lấy tôi, vẻ mặt kích động.
"Bảo! Mẹ... mẹ lại có em bé rồi!"
Tôi: "?"
Bố tôi cũng xông vào: "Vợ?! Thật sao?!"
Tần Vũ Vi gật đầu lia lịa: "Vừa mới kiểm tra xong! Hai vạch!"
Bố tôi "á" lên một tiếng, ôm lấy Tần Vũ Vi rồi bắt đầu xoay vòng vòng.
Tôi bị kẹp ở giữa, mặt đầy ngơ ngác.
Có rồi?
Lại có rồi?
Tôi... tôi sắp có em trai hoặc em gái sao?
Tôi nhìn bố mẹ đang phấn khích đến phát đi/ên.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.
Tiêu rồi.
Địa vị "cục cưng được cưng chiều nhất" này của mình... hình như... sắp không giữ nổi rồi?!
Tôi thất sủng thật rồi.
Sau khi "em trai" Triệu Bối (Bối trong vỏ sò) của tôi chào đời, tôi hoàn toàn mất đi sự sủng ái.
Tần Vũ Vi, mẹ tôi, chứng "n/ão yêu đương" và "trầm cảm sau sinh" của bà ấy đã khỏi hẳn.
Nhưng bà ấy... bà ấy "chuyển dịch" mục tiêu rồi.
Bà ấy từ "gh/en tị với tôi" đã biến thành "gh/en tị với em trai tôi".
"Triệu Khải Hàng!"
"Dạ!"
"Thời gian anh bế Bảo hôm nay, nhiều hơn thời gian bế Bối ba phút bảy giây đấy!"
Bố tôi: "..."
"Bà nội!"
"Hửm?"
"Chiếc xe tập đi bà m/ua cho Bảo là đính kim cương (nhựa), tại sao bà m/ua cho Bối lại chỉ là gỗ? Bà thiên vị!"
Bà nội: "..."
Tôi, Triệu Bảo, đã trở thành "con nhà người ta".
Em trai tôi, Triệu Bối, đã trở thành "cục cưng đáng thương".
Mẹ tôi Tần Vũ Vi, hai mươi bốn giờ một ngày, như một con gà mái già bảo vệ em trai tôi.
"Bảo, con là chị, con phải nhường em."
Tôi nhìn đứa trẻ bú sữa chỉ biết sủi bọt mép trước mắt.
Con nhường rồi mà.
"Bảo, đưa cái gặm nướu này cho em chơi đi."
Tôi đưa qua với vẻ mặt không cảm xúc.
"Bảo, sao con lại giành sữa của em uống nữa rồi?"
Tôi: "..."
Chị hai à, đó là sữa của con!
Bố tôi Triệu Khải Hàng không nhìn nổi nữa.
"Vũ Vi, em... em có phải hơi căng thẳng quá không? Bảo mới hai tuổi, Bối mới chào đời, em đừng..."
"Em căng thẳng?!" Tần Vũ Vi xù lông, "Triệu Khải Hàng, em nói cho anh biết, đời này em tuyệt đối không bao giờ để Bối của em phải chịu dù chỉ một chút ấm ức! Tuyệt đối không!"
Bà ấy ôm em trai tôi, như ôm bảo vật.
Bố tôi thở dài, đi tới bế tôi lên.
"Đi thôi Bảo, bố đưa con ra ngoài chơi. Đừng để ý đến mẹ con, bà ấy lại 'lên cơn' rồi."
Tôi dựa vào vai bố, nhìn dáng vẻ "bảo vệ con" của mẹ.
Tôi đột nhiên nhớ lại kiếp trước.
Nhớ lại người phụ nữ kinh hãi, r/un r/ẩy, cuối cùng "lỡ tay" ở đầu cầu thang ấy.
Hóa ra, bà ấy không phải không yêu.
Mà là... quá yêu, lại quá sợ.
Kiếp trước, bà ấy trút tất cả nỗi sợ hãi và tổn thương lên người tôi.
Kiếp này, bà ấy trút tất cả yêu thương và bù đắp lên người em trai tôi.
"Điều này không công bằng." Bố tôi bế tôi, đu đưa trên xích đu trong vườn.