「Thật ra tôi không thích kiểu váy cưới này lắm, phức tạp quá, gắn nhiều kim cương làm gì cơ chứ?
"Lát nữa phải tháo hết kim cương ra mới được, tôi là người thích sự đơn giản."
Tôi nhìn theo ánh mắt cô ta về phía chiếc váy cưới phía sau.
Trị giá ba triệu tệ, là Cố Cảnh Niên m/ua từ nước ngoài về.
Đó là kiểu dáng tôi thích, và tôi cũng rất nông cạn mà thích kim cương thật.
Tôi nắm ch/ặt hai tay, nhìn về phía Cố Cảnh Niên.
"Tại sao?"
Tại sao lại giúp cô ta gian lận?
Anh ta hiểu ý tôi, giải thích rằng:
"Cô n/ợ cô ấy, thua một lần cũng chẳng sao, dù sao người tôi cưới cũng là cô."
"Năm năm trước đâu có ai giúp tôi gian lận, hơn nữa chúng tôi chưa từng cá cược..."
"Cô không định nuốt lời đấy chứ?"
Trịnh Oánh Oánh c/ắt ngang lời tôi, cô ta nhìn sang đầy áp bức.
Cố Cảnh Niên nhíu mày: "Nhà họ Cố chúng tôi không có kiểu con dâu thất tín như vậy."
Vừa dứt lời, những người đang xem náo nhiệt đều trở nên trầm mặc.
Không ai ngờ đây không phải là lời nói đùa, Cố Cảnh Niên làm thật.
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt anh ta, nuốt ngược mọi tủi thân và cam chịu vào trong, rồi gật đầu.
"Được thôi, tôi thua thì chịu."
Chỉ là tôi thua hai lần trong một ngày.
Thua mất chiếc váy cưới, đồng thời cũng thua mất cuộc hôn nhân của mình.
Thua cuộc thì phải chịu!
Tôi không thể gả cho Cố Cảnh Niên nữa, mà phải đi gả cho Lâm Mộc Xuyên.
Nghĩ đoạn, tôi lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Lâm Mộc Xuyên.
【Tôi thua rồi, nửa tiếng nữa tôi sẽ đến gả cho anh.】
Lâm Mộc Xuyên trả lời gần như ngay lập tức.
【Được, đợi em.】
Gửi kèm theo đó là ảnh một chiếc váy cưới.
Tôi chỉ liếc qua đã nhận ra ngay.
Đó là chiếc váy cưới chính, cùng dòng với chiếc váy mà Cố Cảnh Niên đã m/ua.
Nhưng chiếc váy chính này còn phức tạp hơn, tay nghề tinh xảo hơn, tất nhiên cũng đắt hơn, lên tới tám con số.
Lúc đó tôi thấy đắt quá nên không dám mở lời.
"Mọi người có thể đi được rồi, tôi phải thay váy cưới đây."
Giọng của Trịnh Oánh Oánh kéo suy nghĩ của tôi trở lại.
Tôi tắt màn hình điện thoại, đứng dậy nhường chỗ cho cô ta.
"Khoan đã, không tẩy trang sao?
"Kiểu trang điểm này lát nữa mặc bộ khác vào liệu có quá lố không?
"Hay là mặc đồ phù dâu đi, tuy là màu hồng, thời xưa là đồ của thiếp thất, nhưng chắc bây giờ người ta cũng không câu nệ chuyện đó đâu."
Trịnh Oánh Oánh đột nhiên lên tiếng.
Tiếp đó lại nhìn sang Cố Cảnh Niên: "Đã thua váy cưới cho tôi rồi, thì lớp trang điểm này cũng nên nhường luôn chứ nhỉ?"
Lúc này tôi mới phát hiện ra lớp trang điểm của cô ta giống hệt tôi.
Lại một lần nữa chứng minh cuộc cá cược này, họ đã lên kế hoạch từ lâu.
Những gì Lâm Mộc Xuyên nói tối qua đều là thật.
Sở dĩ Cố Cảnh Niên cho phép tất cả chuyện này xảy ra là vì năm năm Trịnh Oánh Oánh rời đi, anh ta cho rằng đó là do tôi tính kế.
"Tẩy trang cho cô ấy!"
Cố Cảnh Niên lạnh lùng ra lệnh, không chừa đường lui.
Tôi vô thức lên tiếng: "Nếu tôi không tẩy thì sao?"
"Vậy thì đừng có tham dự hôn lễ nữa!"
Tôi hít một hơi lạnh, không thể tin nổi nhìn anh ta.
Nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ đê, tôi chỉ vào Trịnh Oánh Oánh, giọng r/un r/ẩy:
"Để cô ta tham dự hôn lễ đi? Tôi thành toàn cho hai người có được không?"
Trịnh Oánh Oánh sững người, đáy mắt thoáng qua vẻ vui mừng.
Thế nhưng Cố Cảnh Niên bước tới trước mặt tôi, anh ta nắm lấy vai tôi, hạ giọng nói:
"Giang Thính Vãn, đừng làm lo/ạn!
"Năm đó khi cô cậy mình giỏi Sudoku mà b/ắt n/ạt Oánh Oánh, lẽ ra cô cũng phải nghĩ đến ngày hôm nay.
"Oánh Oánh năm năm nay ở nước ngoài chịu không ít khổ cực, cô để cô ấy xả gi/ận chút đi.
"Hơn nữa người tôi muốn cưới vốn dĩ là cô, chỉ là không cho cô mặc váy cưới thôi mà."
Tôi lại giải thích:
"Năm năm trước cũng là cô ta đến tìm tôi thi Sudoku, tôi không hề chủ động thi với cô ta.
"Hơn nữa từ đầu đến cuối chẳng có cá cược thắng thua gì cả, chuyện cô ta ra nước ngoài tôi cũng không hề hay biết."
Cố Cảnh Niên nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt cuối cùng cũng có chút d/ao động thì Trịnh Oánh Oánh đột nhiên lên tiếng.
"Thôi bỏ đi, giờ nói mấy chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
"Váy cưới tôi cũng không mặc nữa, Giang Thính Vãn, cô đúng là tâm cơ thật đấy.
"Chẳng phải thấy tôi và Cảnh Niên là thanh mai trúc mã nên mới tìm mọi cách lừa tôi rời đi sao.
"Cũng tại tôi trẻ người non dạ nên mới trúng kế của cô, chỉ là tôi không ngờ lại có người mặt dày được như cô."
Nói xong cô ta định bỏ đi, khi vén tay áo lên thì để lộ vết s/ẹo dữ tợn trên cổ tay.
Đồng tử Cố Cảnh Niên co rút mạnh, ngay lập tức lấy nước tẩy trang dội từ trên đầu tôi xuống.
Tôi không kịp tránh né, chỉ biết nín thở.
Anh ta chà xát lòng bàn tay lên mặt tôi, thế là...
Khuôn mặt tôi trở thành một bảng pha màu bị đổ, sự nh/ục nh/ã tột cùng bao trùm lấy tôi.
Anh ta ôm lấy tôi, giọng dịu dàng bên tai:
"Xin lỗi, chuyện hôm nay lát nữa anh sẽ giải thích với em.
"Trang điểm lại đi, trang điểm một lớp phù hợp hơn."
Phòng trang điểm không biết từ lúc nào đã yên tĩnh hẳn.
Trịnh Oánh Oánh chê phòng trang điểm này quá nhỏ, dẫn tất cả mọi người rời đi.
Váy cưới tất nhiên cũng bị họ mang đi.
Nhưng tôi lại thấy nơi này rộng quá, rộng đến mức tiếng thở của tôi cũng vọng lại.
Tôi không ngừng, không ngừng điều chỉnh bản thân.
Nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ như gã hề trong gương, tôi vẫn không kìm được mà gào khóc.
Tôi chợt thấy bản thân mình năm năm qua, chẳng khác nào một gã hề.
Khi nhận cuộc điện thoại của Lâm Mộc Xuyên tối qua, tôi còn thấy nực cười, thậm chí là tức gi/ận.
"Không thể nào!
"Cảnh Niên không thể đối xử với mình như vậy."