Kết quả là sau khi cưới, tôi trở thành "bóng đèn di động" trong nhà họ Lâm, đi đến đâu cũng bị mọi người nhìn chằm chằm.
Cháu trai anh ấy nói: "Chỉ muốn xem thử người phụ nữ khiến chú út của cháu phát đi/ên rốt cuộc trông như thế nào."
Bố mẹ tôi cũng rất hài lòng với Lâm Mộc Xuyên.
Sau khi biết những chuyện Cố Cảnh Niên làm trước hôn lễ, họ lập tức chặn mọi phương thức liên lạc với anh ta.
Tất cả những món quà đắt tiền mà Cố Cảnh Niên gửi đến nhà tôi đều được hai ông bà trả lại nguyên vẹn.
Nếu là rư/ợu đã khui, họ sẽ m/ua loại y hệt để bù lại.
Lâm Mộc Xuyên biết chuyện, liền dựa theo danh sách những món đồ đó mà m/ua lại toàn bộ với đẳng cấp cao hơn.
Anh nói đây là để "xóa dấu vết" của Cố Cảnh Niên.
Vì vậy, khi Cố Cảnh Niên đến nhà tôi cầu hòa, nhà tôi đang ngập tràn quà cáp đến mức không còn chỗ đặt chân.
"Thính Vãn, anh biết em ở nhà mà.
Em và Lâm Mộc Xuyên cố tình chọc tức anh đúng không?
Anh ta làm sao có thể chuẩn bị hôn lễ chỉ trong một đêm?
Anh đưa Oánh Oánh đến xin lỗi em đây, chuyện đùa ở hôn lễ đúng là không phải.
Anh đã tìm thầy xem ngày khác rồi, chúng ta tổ chức lại được không?"
Thấy tôi không nói gì, anh ta lại quay sang nhìn bố mẹ tôi.
"Bố, mẹ, hai người nói gì đi chứ.
Con thật sự biết sai rồi, hơn nữa hôm đó con còn chuẩn bị một chiếc váy cưới khác.
Mặc dù không bằng chiếc kia, nhưng..."
"Chúng tôi không phải bố mẹ anh, đừng gọi bừa."
Bố tôi c/ắt ngang lời anh ta, cầm cây bút lông sói Lâm Mộc Xuyên m/ua lên ngắm nghía.
Ông già rồi, chỉ thích mấy thứ này.
Cố Cảnh Niên vội vàng nịnh nọt:
"Cây bút này nhìn chất lượng tốt thật, bác có mắt nhìn quá."
"Không phải, đó là do con rể tôi có mắt nhìn!"
Bố tôi đắc ý nói.
Biểu cảm Cố Cảnh Niên cứng đờ, lại nhìn đống quà cáp bày la liệt dưới đất, vẻ mặt anh ta như muốn vỡ vụn.
Mẹ tôi cũng vừa mở một chiếc vòng cẩm thạch, màu sắc cực phẩm, bà vội vàng đeo vào tay.
Rồi bà nhìn tôi: "Nhắn với Mộc Xuyên một tiếng, bảo nó đừng quá tốn kém."
Tôi đáp "ừ", thầm nghĩ chuyện này đâu phải tôi quyết định được.
Lâm Mộc Xuyên quá đ/áng s/ợ.
Anh ấy ghi nhớ tất cả những món đồ Cố Cảnh Niên tặng tôi trong những năm yêu nhau.
Anh gửi lại đúng những món đồ y hệt, sau đó ném đồ của Cố Cảnh Niên đi hoặc đóng gói gửi trả lại anh ta.
Trước khi gửi đi, anh còn làm bộ làm tịch hỏi tôi:
"Anh gửi đi được không? Nhìn cũng chướng mắt quá.
Đương nhiên, nếu em không muốn thì anh sẽ tôn trọng em."
Tôi: ...
"Hai người thực sự kết hôn rồi sao?"
Giọng Cố Cảnh Niên đầy vẻ sụp đổ vang lên.
Nhưng trong nhà chẳng ai buồn để ý đến anh ta, chỉ có tôi gật đầu với anh ta.
"Hôn lễ cũng tổ chức rồi, anh không biết sao?"
"Nhưng hai người chưa đăng ký kết hôn mà?"
Tôi cười: "Đăng ký rồi!"
"Lâm Mộc Xuyên không giống anh, anh ấy sợ tôi chạy mất.
Ngay ngày cưới đã kéo tôi đi đăng ký rồi."
Sắc mặt Cố Cảnh Niên thay đổi, chắc là anh ta nhớ lại rồi.
Ngày trước tôi từng đề nghị đi đăng ký.
Chính anh ta nằng nặc đòi đợi sau khi tổ chức hôn lễ mới đi.
Giờ nhìn lại, khi một người không tích cực trong việc kết hôn, chứng tỏ cuộc hôn nhân đó đáng để cân nhắc lại.
"Giang Thính Vãn, em sao lại nhẫn tâm như vậy? Chỉ vì một chuyện nhỏ mà phải làm đến mức này sao?
Năm năm trước, em vì muốn Oánh Oánh ra nước ngoài..."
"Tôi đã nói rồi, tôi không có!" Tôi ngắt lời anh ta.
"Anh không tin thì cứ đi điều tra, ngày đó là buổi tụ họp của lớp, cô ta tự tìm đến.
Cả lớp tôi đều có thể làm chứng, từ đầu đến cuối là cô ta tự tìm tôi thách đấu.
Hơn nữa chưa bao giờ có chuyện cá cược gì cả."
Trịnh Oánh Oánh vốn đứng sau lưng Cố Cảnh Niên mặt mày tái mét.
Cô ta vô thức giải thích: "Thì tôi cũng vì anh nên mới ra nước ngoài mà!"
Tôi chỉ thấy nực cười:
"Quyết định là do cô làm, liên quan gì đến tôi?
Cô nói vì tôi ở bên Cố Cảnh Niên nên cô khó chịu muốn trốn chạy, đó cũng đâu phải lỗi của tôi.
Với lại, tôi và Cố Cảnh Niên yêu nhau là do anh ấy tỏ tình mà, đúng không?"
Tôi không hiểu, chuyện này tôi sai ở đâu?
Việc cô ta ở nước ngoài ra sao thì liên quan gì đến tôi?
Cố Cảnh Niên sa sầm mặt nhìn Trịnh Oánh Oánh, rồi lại nghi hoặc nhìn tôi.
"Những hình ảnh yêu đương hàng ngày, chẳng phải em cố tình đăng lên để kí/ch th/ích Oánh Oánh sao?"
Đúng lúc này, em gái tôi vốn im lặng nãy giờ cũng không nhịn được nữa.
"Yêu đương thì đăng Facebook thôi, tôi cũng thấy đấy, sao tôi không bị kí/ch th/ích?
Đâu phải đăng riêng cho mình cô ta xem, đừng có tự đề cao bản thân nữa.
Hai người không giữ mình, không có ranh giới, cứ lằng nhằng với nhau, giờ lại quay sang trách chị tôi à?"
Cố Cảnh Niên hít sâu một hơi, cầu khẩn nhìn tôi.
"Chúng ta có thể nói chuyện không?"
"Không có gì để nói cả, tôi sẽ không quay đầu lại đâu."
Lời tôi vừa dứt, Lâm Mộc Xuyên đã đến.
Anh trông có vẻ rất vội vàng, nhưng khi nghe tôi nói câu đó, anh bỗng nhiên mỉm cười.
"Cố tổng, anh không định đến công ty xem sao à?"
Cố Cảnh Niên nhíu mày, đầy vẻ khó hiểu.
Nhưng sau khi nghe một cuộc điện thoại, cả người anh ta trở nên gi/ận dữ.
"Lâm Mộc Xuyên, ngoài trò tiểu nhân đó ra cậu còn biết làm gì nữa?"
Lâm Mộc Xuyên xòe tay: "Có tác dụng là được."
Công ty của Cố Cảnh Niên hình như gặp chuyện lớn, anh ta buộc phải tức gi/ận bỏ đi.
Trong những ngày sau đó, anh ta không còn xuất hiện nữa.