Thể diện mà tôi, Lâm Tú Chi, tích góp cả đời, trong giây lát ấy đã bị x/é nát tan tành.
Ông Trần bên cạnh mặt đen như đít nồi. Thời trẻ ông ấy nóng tính, đá/nh nhau với người khác là chuyện thường, những năm gần đây mới bớt đi phần nào, nhưng cái chất ngang tàng trong xươ/ng cốt vẫn còn đó. Tôi vội vàng đ/è tay ông ấy lại – không thể để ông ấy phát tác. Một khi phát tác, ngày mai chuyện này không chỉ truyền trong vòng họ hàng nữa mà cả hiệp hội vật liệu xây dựng đều sẽ xem nhà họ Trần là trò cười.
Tôi hít một hơi thật sâu, đặt ly rư/ợu xuống.
Rồi tôi vỗ tay.
"Bộp – bộp – bộp –"
Tiếng vỗ tay giòn giã, chậm rãi, từng nhịp một.
Ánh mắt cả hội trường đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Tôi mỉm cười đứng dậy, từng bước đi lên sân khấu. Tiếng giày cao gót chạm xuống sàn đ/á cẩm thạch nghe rõ mồn một. Mấy chục bước chân đó có lẽ là quãng đường dài nhất mà tôi từng đi trong đời.
Khi đến trước mặt Triệu Mạn, con bé rõ ràng sững sờ một chút. Chắc nó tưởng tôi sẽ khóc, sẽ làm ầm lên, sẽ tức đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Trên tài khoản Xiaohongshu của nó chẳng phải từng đăng những "cốt truyện sảng văn" kiểu như vậy sao: mẹ chồng bị đối phương vặn lại đến mức á khẩu, họ hàng vỗ tay tán thưởng, phụ nữ đ/ộc lập đại thắng.
Nhưng tôi thì không.
Tôi cầm lấy micro, nhìn xuống dưới sân khấu với nụ cười rạng rỡ: "Nói hay lắm! Người trẻ bây giờ nên có tư duy của riêng mình, chúng tôi làm cha mẹ, ủng hộ! Cơ thể là của con bé, nó quyết định là được."
Tôi quay sang Triệu Mạn, thân thiết vỗ vỗ vai nó: "Tiểu Mạn à, con yên tâm, mẹ không phải loại người cổ hủ đâu."
Khóe miệng Triệu Mạn gi/ật gi/ật, gượng ép nặn ra một nụ cười. Nụ cười đó hơi cứng nhắc.
"Nào," tôi nâng ly rư/ợu lên, nói với cả hội trường, "Mọi người cùng vỗ tay thêm một lần nữa cho tinh thần đ/ộc lập của con dâu tôi nhé!"
Dưới sân khấu ngẩn người mất hai giây, rồi tiếng vỗ tay lưa thưa vang lên. Tú Lan nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ đi/ên, nhưng vẫn vỗ tay theo vài cái. Chú ba "hừ hừ" cười khan hai tiếng rồi nâng ly uống cạn.
Tôi cười bước xuống sân khấu, khi đi ngang qua bác gái, bà ấy nắm lấy tay áo tôi, hạ thấp giọng: "Tú Chi, em không sao chứ?"
"Em có thể có chuyện gì được?" Tôi vỗ vỗ tay bà ấy, "Người trẻ có tư tưởng, chúng ta làm người lớn thì nên thấu hiểu."
Bác gái há miệng nhưng cuối cùng không nói gì thêm.
Đám cưới tiếp tục. MC đổ mồ hôi hột hoàn thành nốt các thủ tục, khung cảnh cuối cùng cũng không đến mức đổ vỡ hoàn toàn. Triệu Mạn thay lễ phục đi ra, khoác tay Trần Vũ đi mời rư/ợu từng bàn, cười nói như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi cũng cười. Mời rư/ợu, trò chuyện, tán gẫu với thông gia, mọi thứ đều diễn ra trôi chảy không một kẽ hở. Lúc ra về, bà thông gia nắm ch/ặt tay tôi, ngượng ngùng nói: "Chị Tú Chi à, con bé Tiểu Mạn từ nhỏ ăn nói thẳng tính, mong chị bỏ qua cho..."
"Người trẻ có chính kiến là chuyện tốt," tôi vỗ tay bà ấy, nụ cười ấm áp, "Bà yên tâm, tôi sẽ không để bụng đâu."
Bà thông gia thở phào nhẹ nhõm, dáng vẻ đó khiến tôi thầm cười lạnh trong lòng, bà ta cũng biết việc con gái mình làm là không thể đưa ra mặt bàn.
Đám cưới kết thúc vào lúc mười giờ tối. Ông Trần lái xe, tôi ngồi ghế phụ, suốt dọc đường chẳng ai nói với ai câu nào. Về đến nhà, tôi chẳng buồn thay giày, trực tiếp đi thẳng vào phòng ngủ.
Người phụ nữ trong gương, lớp trang điểm vẫn tinh tế, kiểu tóc vẫn gọn gàng, nhưng thần thái trong ánh mắt dường như đã bị thứ gì đó rút cạn.
Tôi ngồi một lúc rồi cầm điện thoại lên.
WeChat đã n/ổ tung. Nhóm họ hàng, nhóm bạn bè, nhóm đối tác kinh doanh, tin nhắn hiện đỏ rực. Tôi nhấn vào, thấy có người gửi ảnh chụp màn hình tài khoản Xiaohongshu của Triệu Mạn.
"Mạn Mạn ở hào môn", ba mươi tám nghìn người theo dõi, nội dung mới nhất đăng cách đây bốn mươi phút.
Tiêu đề: "Tại đám cưới, tôi tuyên bố chọn lối sống không con cái, mẹ chồng dẫn đầu vỗ tay, đây mới là đẳng cấp của hào môn."
Ảnh đính kèm gồm chín tấm. Tấm đầu là ảnh cận cảnh nó cầm micro phát biểu, cằm hơi hất lên, ánh mắt ngạo nghễ. Tấm thứ hai là khoảnh khắc tôi đang cười vỗ tay, kèm chú thích: "Mẹ chồng là người từng trải, tư duy rất cởi mở."
Khu bình luận toàn những lời tán dương:
"Chị gái ngầu quá! Lấy chồng hào môn không dựa vào tử cung mà dựa vào thực lực!"
"Đây mới là dáng vẻ mà phụ nữ đ/ộc lập nên có!"
"Ước gì có được một người mẹ chồng thần tiên như thế này!"
"Mấy người họ hàng thích giục sinh chắc là bị vả mặt sưng vù rồi, ha ha ha!"
Tôi lướt xem từng bình luận, ngón tay càng lúc càng lạnh ngắt.
Tôi không phải chưa từng bị người ta tính kế. Hơn hai mươi năm trên thương trường, đủ loại ám tiễn công khai hay lén lút tôi đều đã nếm trải. Nhưng bị chính người nhà biến thành tư liệu đăng lên mạng để người khác tán thưởng thì đây là lần đầu tiên.
Khi lướt đến một bình luận bị đẩy xuống dưới cùng, tôi dừng lại.
Ảnh đại diện là một người phụ nữ trung niên, tên mạng là "Tuế nguyệt tĩnh hảo":
"Cô gái à, mẹ chồng cô có thể tay trắng dựng nghiệp gây dựng cơ ngơi hàng chục triệu không phải nhờ việc đăng Xiaohongshu đâu. Người ta ăn muối còn nhiều hơn cô ăn cơm. Đừng đắc ý quá, cẩn thận kẻo lại rơi vào cuộc hôn nhân kiểu 'tắm rửa' (ý chỉ hôn nhân sớm nở tối tàn)."
Câu trả lời của Triệu Mạn đầy mỉa mai: "Mọi người nhìn xem, ở đây có một quả dưa chuột ngâm chua thành tinh rồi này."
Tôi nhìn dòng chữ đó, nhất thời không biết nên tức hay nên cười. Trên đời này vẫn còn người sáng suốt. Đáng tiếc là Triệu Mạn căn bản chẳng thể nghe lọt tai.
Tôi đặt điện thoại xuống, đang định đi tẩy trang thì cửa phòng ngủ bị gõ vang.