Hai người họ kẻ tung người hứng, cuối cùng lại thành ra lỗi là của tôi. Bố tôi ở bên cạnh không thể nhịn được nữa, ông nghiêm giọng chất vấn:

“Mẹ đỡ đầu? Mẹ đỡ đầu là cái thá gì, có quan trọng bằng mẹ ruột không?”

“Ý cậu là bắt Tuế Tuế phải đợi, đợi người phụ nữ đó làm trò xong thì con gái tôi mới được sinh con đúng không?”

Bố tôi vốn dĩ là người hòa giải, trước đây mỗi khi thấy Chu Cảnh Tự đều con rể này con rể nọ, chúng tôi cãi nhau ông cũng luôn bảo tôi bớt tính khí tiểu thư đi. Đây là lần đầu tiên ông nổi gi/ận đến thế.

Chu Cảnh Tự cúi đầu, đúng lúc đó Dư Văn cũng dán xong chùm lông mi cuối cùng, cô ta đứng trước mặt Chu Cảnh Tự:

“Chú à, chú nói thế là không đúng rồi, gì mà đợi cháu, đến b/ệnh viện cũng là ngồi đợi thôi, sao chú không đi gây khó dễ cho bác sĩ đi?”

“Còn nữa, Tuế Tuế, nếu không phải tại cậu mở lời thì tớ cũng chẳng muốn làm mẹ đỡ đầu của đứa bé, giờ ngược lại tất cả đều thành lỗi của tớ.”

“Đều tại tôi cả, được chưa? Tôi không nên đến đây thì hơn.”

Giây tiếp theo, cô ta chạy thẳng vào phòng khách rồi đóng sầm cửa lại, tiếng động vang dội.

Đột nhiên một cơn co thắt nữa ập đến, mắt tôi tối sầm lại, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.

Người nhà lập tức xúm lại định khiêng tôi xuống lầu. Nhưng Chu Cảnh T/ự v*n không chịu, anh ta chặn cửa, giọng trầm xuống:

“Hà Tuế, em thực sự không thể đợi thêm một lát sao? Tranh cãi mấy phút này có ích lợi gì?”

“Là em muốn người ta làm mẹ đỡ đầu của con, giờ lại làm ầm ĩ thế này, còn không mau đi xin lỗi đi.”

“Hay là em muốn con sinh ra mà không có bố ở bên?”

Anh ta biết rõ tôi rất sợ sinh con, nên chúng tôi đã sớm bàn bạc rằng anh ta sẽ vào phòng sinh cùng tôi, rồi tự tay c/ắt dây rốn cho bé. Vậy nên anh ta đang u/y hi*p tôi, nếu Dư Văn không chịu đi, anh ta cũng không đi.

Đã vậy, thì tôi đổi bố cho con là được.

Dẫu sao từ lúc gửi tin nhắn đó, điện thoại tôi đã ngập tràn tin nhắn. Tin nhắn mới nhất là:

“Sắp đến nơi.”

10 giờ 50 phút, b/ệnh viện lại gọi điện thúc giục:

“Sản phụ rốt cuộc đã đến đâu rồi? Có cần xe c/ứu thương hỗ trợ không? Dựa trên triệu chứng các anh chị mô tả, nước ối của sản phụ e là sắp cạn sạch rồi.”

“Nếu không nhập viện ngay, hậu quả tự chịu.”

Mẹ tôi lo đến mức giọng nói r/un r/ẩy:

“Không nghe bác sĩ nói nước ối sắp cạn rồi sao? Mau tránh ra.”

Trong phòng khách, Dư Văn khóc lớn hơn:

“Không sao đâu, mọi người đi nhanh đi, không cần bận tâm đến người ngoài như cháu.”

“Loại người như cháu vốn dĩ cũng không xứng làm mẹ đỡ đầu của bé.”

Chu Cảnh Tự sốt ruột, đứng ngoài cửa hứa hẹn với cô ta:

“Em không đi thì anh cũng không đi.”

Lời vừa dứt, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.

10 giờ 52 phút.

Tôi cố nén cơn co thắt, chỉ đạo mẹ tôi gói ghém tất cả trang sức, sổ tiết kiệm và giấy tờ tùy thân của tôi.

Thấy tôi thu dọn hành lý, cơn gi/ận của Chu Cảnh Tự hoàn toàn không thể kìm nén được nữa:

“Em lại làm cái gì thế? Đi xin lỗi một câu không được à?”

“Anh nói cho em biết, chiêu này không có tác dụng với anh đâu, đừng hòng anh lại phải hạ mình c/ầu x/in nhà mẹ đẻ em.”

Tôi sờ vào cái bụng đã cứng đờ, dùng hết sức bình sinh đẩy anh ta ra:

“Tôi nói rồi, tôi phải đến b/ệnh viện, đứa bé không còn cử động nữa rồi.”

【Chương 4】

“Được, em đi đi, đến lúc đó đừng bao giờ tìm anh.”

Chu Cảnh Tự tránh cửa, anh ta đinh ninh rằng tôi sinh con nhất định phải có anh ta ký tên.

Lúc này Dư Văn cũng không khóc nữa, cô ta thò đầu ra từ trong phòng:

“A Tự, anh vẫn nên đi đi, đừng quan tâm đến em, dẫu sao nhà bố vợ anh cũng đang nhìn kìa.”

Lời cô ta nghe thì như là vì tốt cho tôi, nhưng thực chất là đang chỉ trích nhà mẹ đẻ tôi quản lý quá nhiều.

Tôi không rảnh để ý đến họ, vịn bụng loạng choạng đi xuống lầu.

Con yêu, vì mẹ mà con hãy cố gắng thêm chút nữa, làm ơn đấy.

Thế nhưng khi đến gara, tôi phát hiện xe đã mất.

Khi tôi mang th/ai, bố mẹ vì sự tiện lợi nên đã m/ua một chiếc xe gia đình cho tôi, nhưng giờ chỗ đỗ xe lại trống không.

Anh trai tôi gọi một cuộc điện thoại:

“Họ Chu kia, xe của em gái tôi đâu?”

Dư Văn, người vừa nãy còn bận rộn, đột nhiên lại không bận nữa, cô ta che phần tóc mái chạy xuống, cuống cuồ/ng giải thích với tôi:

“Tớ nói với A Tự rồi, mượn xe dùng hai ngày, tớ sẽ trả ngay thôi.”

Tôi không thèm để ý đến cô ta, trực tiếp gọi 110:

“A lô, tôi muốn báo cảnh sát, có người tr/ộm...”

Lời chưa nói hết, điện thoại đã bị Chu Cảnh Tự đá/nh văng đi, anh ta kéo cánh tay tôi bước ra ngoài:

“Không phải em muốn đến b/ệnh viện sao? Đi, đi ngay bây giờ, được chưa?”

Anh ta nhét tôi vào xe con, suốt dọc đường lái như bay, phanh gấp liên hồi.

Những giọt mồ hôi lạnh to bằng hạt đậu lăn dài trên trán tôi, mẹ tôi không ngừng dặn dò Chu Cảnh Tự:

“Chậm lại, lái ổn định chút.”

Giọng anh ta lạnh lùng:

“Vừa nãy không phải không đợi nổi mấy phút sao? Giờ lại muốn chậm lại rồi à?”

10 giờ 57 phút, chúng tôi cuối cùng cũng đến b/ệnh viện.

Khoa cấp c/ứu trực tiếp đẩy giường b/ệnh chờ sẵn bên ngoài, giường trong phòng mổ cũng đã chuẩn bị xong, chỉ chờ người nhà ký tên là đưa tôi vào.

Chu Cảnh Tự vừa định ký tên, Dư Văn đột nhiên thốt lên đầy bực bội:

“Em chưa dán móng tay, chụp ảnh x/ấu lắm, Tuế Tuế cậu đợi chút, tớ dán móng giả rồi chụp ảnh với cậu.”

10 giờ 58 phút.

Tôi đã đ/au đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, chỉ có thể thốt ra vài chữ rời rạc:

“Mau... mau ký đi.”

Các bác sĩ và y tá đều nghiêm giọng nhắc nhở Chu Cảnh Tự:

“Mau ký đi, nước ối của vợ anh đã bị đục nghiêm trọng rồi, nhỡ đâu xâm nhập vào tuần hoàn m/áu thì nguy lắm.”

“Trước 11 giờ là thời gian c/ứu chữa tốt nhất, mỗi một phút đều vô cùng quý giá.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
10 Qủy song sinh Chương 10
12 Mèo của anh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm