“Gian lận học thuật?”

Đầu tôi ong lên một tiếng.

Lần xin chuyển công tác cuối cùng, rõ ràng tôi đã nhận được lệnh điều động, vậy mà ngay trước khi lên đường lại nhận được thông báo hủy bỏ.

Hóa ra là vì chuyện này!

“Năm đó nhà họ Thẩm đã huy động tất cả các mối qu/an h/ệ, đ/è ch/ặt hồ sơ kỷ luật này trong hồ sơ bảo mật của con.”

Viện trưởng thở dài:

“Chúng tôi cũng mới giải mã mới phát hiện ra, bài báo gian lận năm đó, người đứng tên là Tô Vãn.”

“Nhà họ Thẩm vì muốn giữ lại tư cách kết hôn cho Tô Vãn nên đã đổ chậu nước bẩn này lên đầu con.”

Tôi nắm ch/ặt tập tài liệu, các khớp tay trắng bệch vì dùng lực.

Thảo nào suốt tám năm qua, cho dù tôi có tạo ra thành tựu lớn đến đâu cũng không thể thăng tiến.

Hóa ra là họ, dùng tương lai của tôi để Iót đường cho Tô Vãn gả vào hào môn!

Tôi cầm tập tài liệu này, trực tiếp đến khách sạn nơi mẹ tôi, Cố Lan Chi, đang lưu trú.

Cố Lan Chi đang thanh tao thưởng trà, thấy tập tài liệu trong tay tôi, bà ta chỉ liếc qua nhẹ nhàng, ngay cả mi mắt cũng không nhân lên.

“Con biết rồi sao.” Giọng bà ta bình thản đến mức lạnh lùng.

“Tại sao phải làm như vậy?” Tôi trứng mắt nhìn bà ta, “Con là con gái ruột của mẹ, mẹ có biết vết nhơ này có ý nghĩa gì với con không?”

Cố Lan Chi đặt téch trà xuống, phát ra tiếng kêu lạch cạch giòn giã:

“Tri Vi, làm người phải biết nhìn vào đại cục.”

“Tiểu Vãn lúc đó gả vào nhà họ Giang, không được phép có một chút tỳ vết nào.”

“Con ở Tây Bắc, danh tiếng này không ảnh hưởng nhiều đến con.”

“Nhưng nếu nhà họ Thẩm và nhà họ Giang kết hôn thất bại, tập đoàn sẽ thiệt hại hàng chục tỷ!”

“Con hy sinh một chút để bảo toàn đại cục, có gì sai sao?”

“Hy sinh con, bảo toàn lợi ích của các người, thật là vĩ đại quá.” Tôi gi/ận quá hóa cười.

Cố Lan Chi đứng dậy, bước tới trước mặt tôi, giọng đã nhẹ nhàng hơn:

“Giờ nói những chuyện này cũng vô ý.”

“Chỉ cần con ký vào thỏa thuận h/iến t/ế bào gốc, c/ứu Tiểu Vãn.”

“Mẹ có thể dùng các mối qu/an h/ệ trong giới y học của mẹ, tự tay viết thư minh oan cho con, tẩy sạch vết nhơ trong hồ sơ của con.”

“Nếu không, cả đời này con chỉ có thể mang cái tiếng tr/ộm cắp đó.”

Ánh mắt bà ta đầy vẻ kiểm soát một cách đương nhiên.

Tôi nhìn bà ta, bỗng thấy một sự châm biếm vô cùng.

Người mẹ ruột của tôi, đang dùng sự trong sạch mà lẽ ra tôi được hưởng để ép tôi phải giao nộp sức khỏe của chính mình.

“Nếu con không ký thì sao?”

Tôi cười lạnh.

Sắc mặt Cố Lan Chi lập tức sầm xuống, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng nheo lại thành một đường chỉ:

“Thẩm Tri Vi, đừng có rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt.”

“B/ệnh đường hô hấp mà con nhiễm ở Tây Bắc thuộc loại b/ệnh hiếm gặp.”

“Không có cái gật đầu của ta, không một chuyên gia nào trong nước dám chữa cho con đâu!”

Tôi nhìn khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo đó của Cố Lan Chi, bỗng cười.

“Vậy thì bà cứ thử xem sao.”

Tôi quay người, không ngoảnh đầu bước ra khỏi phòng.

Rời không khí khách sạn, cơn gió lạnh Tây Bắc thổi vào cổ họng, kí/ch th/ích tôi ho dữ dội.

Tôi lấy th/uốc ho từ trong túi ra nuốt chửng, mở điện thoại ra, quả nhiên nhận được vài bức email.

Những chuyên gia hàng đầu trong nước về b/ệnh đường hô hấp mà tôi từng liên hệ, gần như cùng một thời điểm đều gửi cho tôi tin nhắn xin lỗi, lý do thì muôn hình muôn vẻ, nhưng cốt lõi chỉ có một: Gần đây lịch phẫu thuật đã kín, không thể tiếp nhận.

Hành động của Cố Lan Chi nhanh hơn tôi nghĩ.

Bà ta đã bồi đắp trong giới y học bốn mươi năm, mạng lưới qu/an h/ệ chằng chịt, quả thật có khả năng khiến tôi chẳng thể tìm được đường chữa trị.

Nhưng tôi không phải là không có lối thoát.

Tôi trực tiếp gọi vào nội tuyến của viện, điều ra “Danh mục tài nguyên y tế đặc biệt cấp quốc gia” dành riêng cho cơ quan bảo mật.

Nhà họ Thẩm tưởng tôi vẫn là gã nghiên c/ứu viên bình thường, nhưng không biết rằng, kể từ mười năm trước, khi tôi gia nhập cơ quan bảo mật, sức khỏe của tôi đã trực tiếp được kênh y tế cấp cao nhất của quốc gia bảo đảm.

Đối chiếu với danh mục, tôi bình thản gạch bỏ những chuyên gia đã được Cố Lan Chi “chào hỏi”, trực tiếp chọn ra chuyên gia y học tác chiến cấp quốc gia phụ trách sức khỏe cho nhân sự bảo mật quốc phòng.

Hai tiếng sau, ban bảo vệ của căn cứ đã giúp tôi hoàn tất tất cả thủ tục.

Sự phong tỏa của nhà họ Thẩm, trước sức mạnh của quốc gia, vậy mà mỏng manh như một tờ giấy.

Tuy nhiên, nhà họ Thẩm bắt đầu dùng những th/ủ đo/ạn hèn hạ hơn.

Một lá đơn tố cáo được gửi vào văn phòng viện trưởng, chía thẳng vào việc tôi đá/nh cắp chip để b/án lậu.

Trong chốc lát, khắp viện rộ nên những lời đồn đái.

Ngay khi tôi và viện trưởng đang thảo luận đối sách trong phòng họp, cửa phòng họp bị đẩy ra một cách th/ô b/ạo.

Thẩm Cảnh Ngật sầm mặt đi phía trước, Cố Lan Chi theo sau với gương mặt lạnh lùng, còn Tô Vãn thì đỏ hoe mắt, yếu ớt dùng tay đỡ Thẩm Kiến Quốc.

Bốn người nhà họ Thẩm, vậy mà trực tiếp xông vào tòa nhà nghiên c/ứu.

“Thẩm Tri Vi, cô thật là coi trời bằng vựng!”

Thẩm Kiến Quốc đ/ập bàn, gi/ận dữ r/un r/ẩy:

“Con vì muốn trả th/ù gia đình mà c/ắt đ/ứt vốn, mà ngay cả cơ mật quốc gia cũng dám b/án sao?”

“Nhà họ Thẩm sao có thể sinh ra thứ ăn cơm nhà vác tù và hàng như con!”

Tô Vãn bên cạnh lấy tay lau nước mắt:

“Chị, dù chị có h/ận em đến mấy, cũng không thể bước vào con đường phạm tội như vậy.”

“Chị mau giao tài liệu ra, đi đầu thú đi, anh Ngật sẽ giúp chị mời luật sư.”

Thẩm Cảnh Ngật nhìn xuống tôi, ánh mắt đầy vẻ đinh ninh:

“Tri Vi, chỉ cần bây giờ em theo chúng ta về làm xét nghiệm, chuyện này, tập đoàn Thẩm thị sẽ ra mặt giúp em đ/è nó xuống.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
10 Qủy song sinh Chương 10
11 Mèo của anh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm