Lục Tranh đỡ tôi đứng vững, buông tay đang ôm eo tôi ra rồi lùi lại một bước.
Anh hắng giọng, cúi người nhặt chiếc mũ quân đội dưới đất lên, phủi hết lần này đến lần khác, nhưng bụi bám trên vành mũ càng phủi càng loang lổ.
Sau đó anh ngồi xổm xuống, bắt đầu nhặt quần áo dưới đất.
Áo sơ mi, vỏ chăn, tã Iót, anh nhặt từng món một, rũ ra rồi cứ thế vắt lên cánh tay chứ chẳng buồn gấp.
- "Dây phơi này đáng lẽ phải thay từ lâu rồi."
Anh nói.
- "Mặt anh đỏ kìa."
- "Do nắng đấy."
Tôi ngẩng đầu nhìn trời.
Nắng đúng là to thật, nhưng cây ngô đồng phía trên sân che kín mít, bóng cây vừa vặn đổ xuống đúng chỗ anh đứng.
Anh nhặt xong chiếc tã cuối cùng, bưng chậu bước nhanh về phía vòi nước, động tác nhanh hơn bình thường không chỉ một chút.
Qua vài ngày, buổi chiều nổi lên chút gió mát.
Tôi bế con gái xuống lầu dạo một vòng, con bé nắm ch/ặt cổ áo tôi, đôi mắt đảo theo mấy con chim sẻ trên cây, miệng phát ra tiếng "gù gù".
Đi ngang qua chiếc ghế dài trước tòa nhà gia đình, vợ của đoàn trưởng Chu đang ngồi đó đan áo len, cây kim tre đ/âm qua đ/âm lại hai cái, vừa nhìn thấy tôi liền đứng dậy.
- "Thẩm Mạch! Qua đây ngồi!"
Chị ấy kéo tay áo tôi lôi ngồi xuống ghế, nhìn tôi từ đầu đến chân mấy lượt rồi chậc lưỡi:
- "Sao sắc mặt em càng ngày càng tốt thế này? Lúc mới xuất viện nhìn như người bằng giấy ấy, thế mà mới bao lâu, mặt đã có da có th!t rồi."
Chị dâu Tiết bên cạnh đang ăn hạt dưa, tiếp lời:
- "Chẳng phải do sư trưởng Lục nuôi khéo sao."
Chị ấy lấy mũi chân chọc chọc vào vạt áo tôi:
- "Em xem chiếc áo sơ mi vải dacron này của cô ấy đi, mẫu mới nhất ở bách hóa đấy, nền xanh nhạt điểm hoa nhí, trong viện mình chỉ có mỗi mình cô ấy có. Lần trước chị nhìn thấy ở quầy bách hóa, tám đồng một chiếc, tiếc tiền không dám m/ua."
Vợ đoàn trưởng Chu ghé lại xem đường kim mũi chỉ, chép miệng:
- "Lục Tranh m/ua cho em à?"
- "Sư trưởng Lục tháng trước nhờ người chuyển từ Quảng Châu về đấy!!"
- "Chị tận mắt thấy anh ấy mở bưu kiện ở cửa phòng truyền tin. Chị hỏi sư trưởng Lục anh m/ua gì ngon thế, anh ấy mặt đen như đít nồi bảo là báo."
Vợ đoàn trưởng Chu cười một lúc lâu, cuộn len lăn xuống từ đầu gối cũng không hay biết.
Tôi bế con gái đứng tại chỗ, ngẩn người ra một lúc.
Về đến nhà, tôi đặt con gái vào nôi.
Tôi đứng giữa phòng khách, không biết mình đang nghĩ gì, mắt liếc về phía phòng của Lục Tranh. Cửa phòng ngủ mở, tủ là loại tủ gỗ ba cánh kiểu cũ, cánh cửa bên trái nhất quanh năm đóng kín, bên trong treo quân phục của anh.
Tôi bước tới, kéo cửa tủ ra.
Quân phục phẳng phiu, ba bộ, từ đồ mùa hè đến mùa đông xếp ngay ngắn.
Tôi thò tay vào, ở dưới đáy bộ quân phục thiếu tá trong cùng, sờ thấy một vật cứng ngắc.
Một chiếc khăn lụa.
Gấp vuông vức, đựng trong túi nhựa trong suốt, mác vẫn chưa tháo.
Trên mác viết: "Lụa in hoa - Bách hóa Quảng Châu".
Tôi lật chiếc khăn lại.
Trên nền xám nhạt in những bông hoa thược dược màu hồng phấn, chất liệu trơn như nước, cầm trong tay nhẹ bẫng.
Tôi gấp chiếc khăn lại như cũ, nhét ngược vào dưới bộ quân phục rồi đóng cửa tủ lại.
Tiếng cửa tủ khép lại nghe nặng nề hơn tôi tưởng.
Bữa tối, bà Triệu làm món th!t kho tàu.
Lục Tranh ngồi đối diện tôi, quân phục đã cởi vắt trên lưng ghế, cắm cúi ăn.
Anh ăn như đi đá/nh trận, ba đũa thức ăn hai đũa cơm, chưa bao giờ ngẩng đầu.
Tôi gắp một miếng th!t kho, đặt vào bát, không ăn.
- "Quân khu Quảng Châu cách chỗ mình bao xa?"
Đũa của anh khựng lại giữa không trung. Sau đó anh tiếp tục gắp miếng th!t kho nhét vào miệng, má phồng lên, ú ớ nói.
- "Em nhìn thấy rồi à? Anh tiện đường thôi."
- "Tiện đường? Anh đi quân khu Quảng Châu họp quân sự, tiện đường ghé vào bách hóa m/ua một chiếc khăn lụa?"
Anh bị miếng th!t nghẹn lại, bưng cốc tráng men lên uống một ngụm nước lớn.
Cốc tráng men đ/ập xuống bàn, tiếng hơi to.
- "Thì đúng là tiện đường, họp xong mọi người đi ăn, anh thấy ở ven đường thôi."
Bà Triệu đang rửa bát trong bếp, vòi nước chảy ào ào.
Tôi cúi đầu ăn cơm, không hỏi thêm nữa. Ăn được nửa chừng, anh bỗng đặt bát xuống.
- "Chiếc khăn đó, màu sắc hợp với em."
Nói xong anh bưng bát lên, ba đũa quét sạch cơm còn lại rồi đứng dậy bỏ đi.
Chân ghế quẹt xuống nền xi măng tạo ra một tiếng rít ngắn.
Tôi cúi đầu tiếp tục ăn.
Lúc bát cạn, tôi ngước mắt nhìn bộ quân phục anh vắt trên lưng ghế.
Bên trong cổ áo có một miếng vá nhỏ bị mòn, đường kim mũi chỉ dày đặc, không nhìn kỹ thì không thấy.
Miếng vá đó là do tôi kh//âu.
Lúc đó tôi mới cưới về, anh nhận bộ quân phục thiếu tá đầu tiên, mặc chưa được hai ngày cổ áo đã mòn rá/ch.
Anh chưa bao giờ lấy những chuyện này làm phiền người khác, tự lôi hộp kim chỉ ra ngồi kh//âu, ngón tay anh to như cái kìm, cầm kim còn gượng gạo hơn cả tháo kíp n/ổ.
Tôi đứng bên cạnh xem một lúc rồi bảo để em làm cho.
Anh nhìn tôi, đưa kim chỉ sang, bảo kh//âu bừa vài mũi là được, đằng nào cũng mặc bên trong.
Tôi kh//âu mất nửa tiếng.
Miếng vá bên trong cổ áo áp sát vào cổ, không được để thừa chỉ, không được nổi cục, từng mũi từng mũi một, kh//âu xong dùng móng tay miết phẳng vết chỉ.
Hôm sau anh mặc quân phục đi báo cáo, không phải mặc bên trong, mà là lộn ngược ra ngoài để mặc.