Lần thi thử tiếp theo, tôi cố tình kiểm soát điểm số ở mức 530.
Đường Viễn Xuyên thở phào nhẹ nhõm:
"Sợ ch*t đi được, suýt nữa tưởng phải yêu xa rồi."
Lúc đó tôi không giải thích, bây giờ lại càng không có lý do gì để giải thích.
Hơn nữa, việc tra điểm đang cận kề, toàn bộ tâm trí tôi đều đặt vào chuyện đó.
17:00, hệ thống mở đúng giờ.
Tôi hồi hộp ngồi canh trước máy tính, ngược lại cha mẹ lại an ủi tôi:
"Cứ cố gắng hết sức là được, kết quả thế nào mình cũng chấp nhận."
Tôi r/un r/ẩy nhập số báo danh và mật khẩu.
Mạng hơi chậm, cứ tải mãi không xong.
Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại để bản thân bình tĩnh.
Đúng lúc này, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói ngập ngừng của cha:
"Con gái, sao trên này không có điểm của con nhỉ?"
"Con không đi thi đại học à?"
Tôi sốt sắng mở mắt ra nhìn, màn hình hiển thị điểm số của tôi đã bị chặn.
Cùng lúc đó, tin nhắn hiện lên:
【Chúc mừng kết quả thi đại học của bạn đã lọt vào top 50 toàn tỉnh.】
Tim tôi đ/ập liên hồi không dứt.
Tôi thở hắt ra một hơi dài.
Nhưng ai ngờ vừa trút được gánh nặng, nước mắt cũng tự nhiên rơi xuống.
Cha mẹ không có trình độ học vấn cao, không hiểu mấy chuyện này, thấy tôi khóc cứ tưởng tôi thi trượt.
"Con gái không sao đâu, không được thì mình ôn thi lại một năm."
"Đừng khóc, đừng khóc."
Tôi vừa định nói với họ rằng mình thi rất tốt thì ngoài cửa vang lên giọng nói trêu chọc của Đường Viễn Xuyên:
"Ôi, cô bé mít ướt."
"Lần này không phải đến 530 điểm cũng không đạt được đấy chứ?"
Trình Hân cũng đến, cậu ấy ghé sát vào nhìn màn hình:
"Được bao nhiêu điểm thế?"
Chưa đợi cậu ấy nhìn rõ, tôi nhanh tay lẹ mắt tắt trang web, rồi lạnh lùng lên tiếng:
"Tớ thi rất tốt."
Nhưng Đường Viễn Xuyên chỉ cần liếc mắt đã thấy vẻ lo lắng trên mặt cha mẹ tôi, khẳng định rằng đây chỉ là tôi đang cố tỏ ra cứng cỏi.
"Được được được, Tiểu Tinh Tinh của chúng ta thi tốt nhất rồi."
"Đừng khóc nữa, không vào được Đại học Vũ Hán cũng không sao."
"Ở Vũ Hán còn có những trường khác mà."
Tôi không nói gì, chỉ bình thản nhìn cậu ta.
Tại sao lại khẳng định chắc nịch rằng tôi nhất định sẽ đi cùng họ?
Trình Hân thấy không khí căng thẳng, vội vàng giảng hòa:
"Thôi thôi, Tiểu Tinh Tinh, cậu xem trong nhóm đang gọi cậu báo điểm kìa."
Trong nhóm lớp, hàng loạt tin nhắn @ tôi:
【Thẩm Tinh Hi, báo điểm đi chứ!】
【Vẫn là 530 hả?】
【Cứ im lặng mãi, không phải thi trượt rồi đấy chứ?】
Tôi chưa kịp trả lời, Đường Viễn Xuyên đã thay tôi đáp trả:
【Dù sao cũng tốt hơn điểm của cậu.】
Nói đoạn, cậu ta ngẩng đầu chạm phải ánh mắt tôi, ngượng ngùng sờ mũi:
"Cái đó... những thứ này cho cậu."
Cậu ta không nói lời nào, dúi vào tay tôi một cái túi đựng đầy th/uốc hen suyễn.
Tôi định đưa tiền, nhưng Đường Viễn Xuyên nhất quyết không lấy, chạy biến đi, chỉ để lại một câu:
"Sáng mai đón cậu đi dự tiệc liên hoan của trường!"
Trình Hân cười hì hì huých vai tôi:
"Xưa có tổng tài mặt lạnh giặt quần l/ót."
"Nay có Đường Viễn Xuyên mặt lạnh mang th/uốc đến."
"Cậu ta là thế đấy, cậu tha lỗi cho cậu ta đi."
"Tớ đảm bảo sẽ đôn đốc cậu ta tải ứng dụng dự đoán kỳ kinh nguyệt, sau này tuyệt đối sẽ không quên ngày nào cậu không được ăn đồ lạnh nữa."
Nhìn túi th/uốc đầy ắp, lòng tôi ngổn ngang trăm mối.
Đường Viễn Xuyên chính là như vậy, làm sai rồi lại không hạ được cái tôi để xin lỗi.
Nhưng lại cố gắng lấy lòng ở những mặt khác.
Đêm đó, câu "chia tay" đã lăn trên đầu lưỡi vài lần, nhưng vẫn không thốt ra được.
Sáng sớm hôm sau, khi tôi còn chưa ngủ dậy, đã nghe thấy tiếng đ/ập cửa sổ "bình bịch".
Tôi dụi mắt đẩy cửa sổ ra, chỉ thấy Đường Viễn Xuyên tay trái xách trà sữa đường đen và bánh trứng, tay phải cầm một xấp tài liệu:
"Tiểu Tinh Tinh, tớ tra rồi, mấy trường đại học ở Vũ Hán này đều rất tốt, cậu xem đi."
Đường Viễn Xuyên có quầng thâm mắt rất nặng, rõ ràng là thức đêm để tra tài liệu.
Tôi vừa định nói gì đó thì Trình Hân ở đằng xa đã gọi chúng tôi:
"Hai cậu nhanh lên đi!"
Tôi vệ sinh cá nhân nhanh nhất có thể, xách cặp sách ra cửa.
Đường Viễn Xuyên vỗ vỗ yên sau xe đạp:
"Lên đi."
"Cậu vừa ăn vừa xem tài liệu nhé."
Trình Hân chống một chân lên xe đạp, thay cậu ta kể công:
"Đây là hàng bánh trứng cậu thích nhất ở phía Nam thành phố đấy."
"Cậu ấy phải đạp xe hùng hục 7 cây số từ sáng sớm mới m/ua được đấy."
Thấy thời gian còn sớm, tôi đề nghị đi bộ.
Dọc đường, Đường Viễn Xuyên không ngừng quảng cáo cho mấy trường đại học ở Vũ Hán đó.
"Trường này khoa Toán rất đỉnh, chắc chắn cậu sẽ thích."
"Cái kia cũng không tệ, cách tớ và anh Hân gần hơn một chút."
"Còn cái này... Tiểu Tinh Tinh, cậu nói gì đi chứ, thích cái nào?"
Tôi cuối cùng cũng hạ quyết tâm:
"Tớ đều không thích, tớ muốn đến Bắc Kinh."
Đường Viễn Xuyên dừng bước, ngơ ngác nhìn tôi:
"Không phải chứ, cậu nghĩ quẩn gì thế?"
"Điểm số này của cậu thì đi Bắc Kinh làm cái gì."
"Đến đó chi phí sinh hoạt đắt đỏ, mỗi lần về nhà tiền vé máy bay cũng là một khoản không nhỏ."
"Cậu cũng phải cân nhắc xem cha mẹ cậu có gánh vác nổi không chứ."
Trình Hân cũng khuyên tôi:
"Ba đứa mình cứ mãi bên nhau không phải rất tốt sao?"
"Có phải cậu gi/ận chuyện đi du lịch tốt nghiệp không?"
"Hay là tớ với Đường Viễn Xuyên góp tiền, đưa cậu đi cùng."
Cha mẹ của Đường Viễn Xuyên và Trình Hân rất thân thiết, hầu như mỗi kỳ nghỉ hè hai nhà đều cùng nhau đi du lịch.