Thập niên 70, Lục Minh trở thành sinh viên đại học đầu tiên trong làng.
Ai cũng nói tôi kiếp trước tích đức mười đời mới lấy được anh ta.
Nhưng không ai biết, cái phúc này lại là thứ ăn th!t người.
Kiếp trước, để xứng với cái phúc này, tôi yên tâm để anh ta ra ngoài học đại học, làm việc.
Một mình tôi ở lại quê nhà chăm sóc mẹ chồng, chăm sóc suốt mười năm ròng.
Nhưng vì ánh trăng sáng của anh ta không thể sinh con, mười năm sau, anh ta trở về quê động phòng với tôi.
Thế nhưng vào ngày tôi sinh con, anh ta lại bế con trai tôi đi cho ánh trăng sáng của mình nuôi dưỡng.
Anh ta nhìn tôi đầy kh/inh miệt:
"Nghiên Nghiên là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp Đại học Tây Nam, con của một người đàn bà nhà quê như cô mà được gọi cô ấy một tiếng mẹ, đó là phúc của nó, cũng là phúc của cô."
Tôi siết ch/ặt nắm tay.
Phải rồi, tôi không thi đỗ Đại học Tây Nam, còn cô ta thì đỗ.
Tôi chấp nhận số phận.
Ngày mẹ chồng qu/a đ/ời làm đám tang, Lục Minh bỏ th/uốc mê vào chén trà, nh/ốt tôi vào trong qu/an t/ài cùng bà.
Trong lúc hấp hối, tôi nghe thấy Lục Minh thì thầm.
"Anh không thể để lại em, nhỡ đâu sau này đứa trẻ muốn nhận em thì sao?"
"Nhỡ đâu em phát hiện ra anh đã đưa giấy báo nhập học Đại học Tây Nam của em cho Nghiên Nghiên thì sao?"
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày người đưa thư đến phát giấy báo nhập học.
Lần nữa mở mắt, tôi thấy mình đang nằm trên chiếc giường gỗ quen thuộc.
Cảnh tượng kiếp trước bị nh/ốt trong qu/an t/ài, bị ngạt thở đến ch*t vẫn còn hiện rõ mồn một.
Tôi hít thở sâu lấy không khí trong lành, tim đ/ập lo/ạn nhịp.
Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tờ mờ sáng, chắc khoảng sáu giờ sáng.
Ánh mắt dời sang tờ lịch trên tường, năm 1977.
Tôi vậy mà đã trở về năm 1977, ngày người đưa thư đến phát giấy báo nhập học.
Ngày này kiếp trước, tôi vốn đang ở nhà đầy vui mừng chờ đợi người đưa thư.
Nhưng mẹ chồng Trương Lan bỗng nhiên ngất xỉu, tôi vội vàng cùng người trong làng đưa bà đến b/ệnh viện thị trấn kiểm tra.
Khi đó chồng tôi, Lục Minh, đang ở nhà chờ người đưa thư.
Kiểm tra xong mẹ chồng không sao, tôi đưa bà về làng, Lục Minh nhìn tôi với vẻ mặt buồn bã.
"Tri Họa, anh vừa hỏi rồi, em, em không thi đỗ."
Nghe vậy, lòng tôi lạnh đi một nửa, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh nói: "Không sao, thế còn anh?"
Anh ta nói: "Anh đỗ rồi, Giang Nghiên trong làng cũng đỗ."
Khi nói câu này, anh ta vô thức lộ ra vẻ vui mừng, thấy sắc mặt tôi không tốt, lại giả vờ buồn rầu an ủi tôi.
Kiếp trước tôi chẳng hề suy nghĩ nhiều, chỉ cho rằng do mình học hành không đến nơi đến chốn, từ đó về sau tôi nản lòng, ở nhà hết lòng chăm sóc mẹ chồng, lo toan ruộng đồng, tiền ki/ếm được hàng năm đều gửi cho Lục Minh đi học.
Anh ta vô tư học đại học ở thành phố, sau khi tốt nghiệp có được công việc tốt ở thành phố.
Còn tôi ở làng b/án mặt cho đất b/án lưng cho trời, rõ ràng mới ngoài 20 tuổi mà trông đã già như 40.
Sau này anh ta thậm chí còn cư/ớp mất con tôi, tự tay gi*t ch*t tôi, đến lúc ch*t tôi mới biết, tôi đã thi đỗ, nhưng anh ta lại đá/nh tráo giấy báo của tôi đưa cho Giang Nghiên.
Nghĩ đến những điều này, tôi nhanh chóng xuống giường, mặc quần áo tử tế.
Tôi và Lục Minh đều là người cùng làng, vừa thi xong đại học, hai nhà đã nhanh chóng tổ chức hôn lễ cho chúng tôi.
Ngày cưới, Lục Minh mặt mày lạnh tanh, nói chúng tôi đều là người có học, hiểu rõ "ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên".
Anh ta luôn ngủ riêng phòng với tôi, lúc này, anh ta đang ngủ trong căn phòng đối diện.
Tôi rón rén cầm theo một cái cuốc rồi ra khỏi nhà.
Từ làng lên thị trấn có 20 cây số, để thay đổi vận mệnh kiếp này, tôi quyết định ra tay trước, trực tiếp đến bưu điện lấy giấy báo của mình.
Đi mãi đến tận trưa, tôi mới đến bưu điện thị trấn, vừa hay gặp người đưa thư chuẩn bị ra ngoài.
Tôi cung cấp thông tin cá nhân của mình, thành công lấy được giấy báo nhập học.
Nhìn tờ giấy báo này, tôi mừng rơi nước mắt, ôm ch/ặt nó vào lòng.
Lần này, tôi phải xoay chuyển càn khôn.
Sau khi lấy giấy báo, tôi cố tình đi m/ua một ít hạt giống rau, rồi mới thong thả đi về nhà.
Trên đường về, tôi ghé qua ruộng, giấu giấy báo nhập học vào nơi chỉ mình tôi biết.
Vừa bước chân vào cửa nhà, mẹ chồng Trương Lan đã gầm lên với tôi.
"Sáng sớm ra mày không ở nhà, đi đâu hả?"
"Chồng và mẹ chồng dậy rồi mà cơm nguội canh lạnh, cũng tại con trai tao có học có văn hóa, chứ đổi lại là người khác, chắc chắn đá/nh ch*t mày rồi."
Trương Lan chỉ vào mặt tôi mà phun mưa bọt mép.
Lục Minh ngồi trên ghế đẩu bên cạnh, sắc mặt hơi khó coi, trên bàn trước mặt anh ta để một tờ giấy báo nhập học.
Tôi giả vờ tủi thân lấy gói hạt giống rau ra khỏi túi, yếu ớt nói: "Mẹ, con thấy A Minh về rồi, nên đi m/ua hạt giống, định về trồng rau cho anh ấy ăn ạ."
Nói rồi, tôi bước tới cầm tờ giấy báo trên bàn, ngạc nhiên hỏi: "A Minh, anh đỗ rồi hả?"
"Ừ." Lục Minh chán gh/ét gi/ật lấy tờ giấy báo từ tay tôi.
Rõ ràng là đỗ rồi, vậy mà anh ta lại chẳng vui vẻ gì.
Chắc hẳn là vì không có tờ giấy báo của tôi, nên ánh trăng sáng của anh ta không thể đi học đại học được nữa đây mà.