Gửi tặng em mùa hạ

Chương 1

09/08/2026 16:27

Sau khi cô nàng trợ thủ nhỏ mà đối tượng yêu qua mạng thường xuyên dắt theo tung ảnh trong nhóm, tất cả mọi người đều sôi sục.

Trong ảnh, cô ấy mày thanh mắt tú, nụ cười rạng rỡ.

Kể từ đó, đối tượng yêu qua mạng dần trở nên lạnh nhạt với tôi.

Cho đến tận một ngày trước khi hẹn gặp mặt ngoài đời, tôi thấy anh ta và cô trợ thủ nhỏ kia đã thiết lập qu/an h/ệ cặp đôi trong game.

Anh ta xin lỗi tôi: "Xin lỗi, anh thấy chúng ta không hợp nhau."

Thế nhưng, anh ta lại nói với đám anh em của mình:

"Cô ta cứ nhất quyết không gửi ảnh, chắc chắn là x/ấu xí rồi, anh là người trọng ngoại hình mà."

"Lộ Lộ là hoa khôi của khoa, nhan sắc đỉnh cao, chắc chắn anh phải chọn cô ấy rồi."

Tôi cụp mắt nhìn điện thoại.

Trong khung chat, một người bạn gửi tới một đường link.

"Mẹ kiếp, bức ảnh cậu bị chụp lén hôm đi làm thủ tục nhập học hot rồi kìa."

"Bây giờ đã leo lên đứng đầu bảng xếp hạng hoa khôi của trường rồi đấy!"

Tôi mở đường link đó ra.

Bức ảnh trong đó là khoảnh khắc tôi bị chụp lén một góc nghiêng khi đang làm thủ tục nhập học.

Bên dưới có rất nhiều bình luận:

"Trời đất ơi, đây là nhân vật bước ra từ game à?!"

"Gương mặt và khí chất này quá xuất sắc, cảm giác có thể ra mắt ngay lập tức luôn, xin vía người đẹp!"

"Đẹp thế này thì đời người còn có nỗi buồn nào nữa chứ, kiếp sau đổi lại cho tôi đẹp như vậy đi!"

"Nữ sinh này học khoa nào thế? Ai biết thì nhắn tin riêng nhé, có lì xì."

……

Thậm chí có những sinh viên rảnh rỗi còn lập riêng một ứng dụng bình chọn hoa khôi.

Tôi nhìn thấy Lục Lộ ở vị trí thứ hai.

Bên trên là bức ảnh tự sướng cô ta từng gửi trong nhóm, mặc váy JK, đeo chiếc ba lô nhỏ hình Lotso.

Thẳng thắn mà nói, cô ta trông cũng khá xinh xắn.

Da trắng, dáng người mảnh khảnh, chuẩn gu "trắng, trẻ, g/ầy".

Số người bình chọn cho cô ta cũng không ít, có 198 người.

Tôi dời tầm mắt lên trên.

Đứng đầu là bức ảnh tôi bị chụp lén kia.

Số lượt bình chọn: 766.

Tôi ngồi nhìn một lúc, rồi cất chiếc váy vào tủ quần áo.

Đó vốn là thứ tôi chuẩn bị để gặp Trần Diễm ngoài đời.

Tôi và Trần Diễm quen nhau từ một năm rưỡi trước.

Khi đó chúng tôi quen nhau trong một trận game, tôi chơi trợ thủ, anh ta chơi xạ thủ.

Sau khi ch*t vài lần, không hiểu sao hai đứa lại cãi nhau chí chóe.

Anh ta m/ắng tôi: "Không chơi được thì treo máy đi, chó nhà tao đá/nh còn hay hơn mày!"

Tôi càng tức gi/ận hơn: "Cái miệng rảnh rỗi thế thì đi li/ếm bồn cầu đi, đồ phế vật!"

Chúng tôi càng cãi càng hăng, hẹn nhau lát nữa solo.

Kết quả là anh thắng một ván, tôi thắng một ván, mãi chẳng phân thắng bại, vậy mà lại nảy sinh chút cảm mến lẫn nhau.

Sau này, một lần đội của anh thiếu người, đúng lúc tôi đang online nên anh kéo tôi vào.

Khi tôi online, cũng sẽ rủ anh đá/nh cặp.

Thời gian lâu dần, tình cảm cũng bắt đầu nảy sinh. Ngày anh tỏ tình, anh phát lì xì đi/ên cuồ/ng trong kênh khu vực, kêu gọi mọi người cùng hùa vào:

"Yêu đi, yêu đi!"

Tôi không nhịn được cười, đồng ý làm bạn gái anh.

Một năm sau đó, tình cảm của chúng tôi vẫn rất tốt.

Thời cấp ba bận rộn, nhưng thỉnh thoảng khi lên mạng, chúng tôi đều đá/nh cặp cùng nhau.

Buổi tối, tôi trùm chăn kín mít lén lút gọi điện cho anh, anh dù có buồn ngủ đến mấy cũng không nỡ cúp máy, mỗi sáng thức dậy điện thoại luôn nóng ran.

Chúng tôi đã hẹn ước sẽ cùng thi vào một trường đại học, sau này sẽ mãi mãi bên nhau.

Thế nhưng……

Tôi mở game lên.

Một dòng thông báo hiện ra: "Xyyyy" đã hủy bỏ qu/an h/ệ cặp đôi với bạn.

Tôi vào trang cá nhân của anh xem thử.

Bên dưới qu/an h/ệ cặp đôi của anh là một avatar hình gấu dâu.

Đó là Lục Lộ.

Ban đầu, tôi không hề nghĩ rằng Trần Diễm sẽ có hứng thú với Lục Lộ.

Lúc đầu cô ta chỉ được bạn bè kéo vào chơi một ván game.

Khi trận đấu kết thúc, cô ta gửi một câu trong kênh đội:

"Anh Lý Bạch ván này giỏi quá, em còn thiếu hai sao nữa là lên Vương Giả rồi, có thể kéo em không?"

Trần Diễm lúc đó còn lén nhắn tin riêng cho tôi chê bai:

"Em nhìn cái avatar, cái ID này của cô ta đi, nhìn là biết loại trà xanh chính hiệu!"

"Vợ ơi, chúng ta đừng để ý đến cô ta!"

Lục Lộ bị ngó lơ cũng không hề tức gi/ận.

Sau đó, bạn bè lại kéo cô ta chơi cùng chúng tôi một lần nữa.

Lần này, cô ta bật mic.

Giọng nói là kiểu ngọt ngào chuẩn mực: "Anh Lý Bạch đỉnh quá, gánh team luôn!"

Lần này, Trần Diễm cũng không thèm đoái hoài đến cô ta.

Tôi cũng chẳng để tâm, sau đó chúng tôi vẫn chơi game như bình thường.

Cho đến kỳ nghỉ hè sau kỳ thi đại học, sau một ván đá/nh 5 người, Lục Lộ tung ảnh trong nhóm.

Chính là bức ảnh mặc đồ JK đó.

Ảnh vừa gửi được một phút, cô ta lại thu hồi.

"Á á ngại quá gửi nhầm rồi, gửi nhầm ảnh dìm hàng của em rồi, các anh không được xem đâu, quên đi quên đi!"

Có nam sinh hùa theo:

"Mẹ kiếp, trong nhóm có mỹ nữ sao? Giấu kỹ thế!"

"Ngọt ngào quá, vừa nãy không nhìn rõ, gửi lại tấm nữa đi."

"Em gái có chơi game không, anh kéo em!"

……

Lục Lộ: "Em mới không cần các anh kéo đâu! Em có anh trai 'vương giả rừng xanh' kéo em rồi!"

"Hình ảnh."

"Đây là gửi cho mấy bạn nữ thơm tho xinh xắn xem thôi nhé, mấy cậu con trai hôi hám không được xem!"

Cả nhóm bùng n/ổ.

"Cứ xem đấy, không những xem mà còn lưu lại rồi!"

"Đáng yêu quá, JK là chân ái của đời tôi!"

"Thêm nữa đi!"

……

Chỉ có Trần Diễm là không nói gì cả.

Tôi mỉm cười.

Anh ấy tất nhiên khác với những người khác.

Thế nhưng, kể từ ngày đó, thái độ của Trần Diễm dường như bắt đầu thay đổi.

Anh bắt đầu ngày càng ít liên lạc với tôi.

Buổi tối gọi điện cho anh, anh luôn nói vài câu rồi cúp máy.

"Tối nay anh phải đi đá/nh bóng rổ."

"Tối nay có tiệc rư/ợu."

"Hôm nay buồn ngủ, muốn đi ngủ sớm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
10 Mèo của anh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm